Tống Thần vừa bước chân vào đình, còn chưa kịp thu ô lại thì Hạ Tiếu đã nhào thẳng vào lòng cậu, cơ thể cô hơi run lên vì lạnh, nức nở khóc:
- Hức..hức...may quá cậu tìm thấy tớ rồi! Cậu không biết đâu, tên khốn đấy cướp mất điện thoại của tớ, sau đó tớ bị lạc đường, trời lại còn mưa nữa...Hức...tớ đã đợi rất lâu rất lâu mà mưa vẫn không tạnh..hức..
Nhìn cô gái trong lòng ấm ức khóc đến đỏ bừng hai mắt, rốt cuộc Tống Thần vẫn không đành lòng mắng cô. Trời mới biết lúc không tìm thấy cô, mọi người đã lo lắng như thế nào. Đã bị bắt cóc 1 lần rồi mà cô vẫn không thông minh lên được, cứ thế lỗ mãng chạy theo tên cướp kia, lỡ cô bị thương thì phải làm sao?
Tống Thần thở dài ôm lấy cơ thể nhỏ bé run rẩy của Hạ Tiếu, dịu giọng trấn an cô:
- Được rồi, không sao, tớ ở đây rồi mà.
Theo từng lời dỗ dành của Tống Thần, cơ thể Hạ Tiếu từ từ bình ổn lại, nhưng cô vẫn không ngừng khóc.
Đây là lần đầu tiên Tống Thần thấy Hạ Tiếu rơi nước mắt, từ lúc gặp cô, hắn luôn thấy cô khéo léo, lạc quan, mạnh mẽ, lúc nào cô cũng mỉm cười, dù là trong những thời điểm tuyệt vọng nhất.
Thì ra cô ấy còn có một mặt yếu đuối như vậy, mặt yếu đuối mà chỉ mình hắn biết thôi.
Tống Thần dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Hạ Tiếu, dỗ dành:
- Ngoan, đừng khóc. Hạ Tiếu, ngẩng mặt lên cho tớ nhìn được không?
Hạ Tiếu úp cả khuôn mặt lên ngực cậu, cố chấp không chịu ngẩng đầu lên. Cô không thể để cho Tống Thần nhìn khuôn mặt lem nhem toàn nước mắt nước mũi của cô được, quá xấu hổ!
Không hiểu lúc nãy cô bị làm sao, vừa nhìn thấy Tống Thần là bao nhiêu ấm ức tủi thân cứ thế tuôn ra, đến lúc cô nhận ra thì cô đã nhào vào lòng cậu khóc nức nở rồi. Chính Hạ Tiếu cũng không thể ngờ hóa ra cô lại tin tưởng và ỷ lại vào Tống Thần đến như vậy.
Tống Thần vẫn kiên trì dỗ Hạ Tiếu:
- Ngoan, nhìn tớ nào. Tớ muốn biết tình trạng bây giờ của cậu, được chứ?
Hạ Tiếu sụt sịt lên tiếng:
- Cậu phải hứa không được cười tớ nhé?
- Ừ, tớ hứa.
Hạ Tiếu ngẩng đầu lên, hai mắt hồng hồng do mới khóc, đôi mắt vốn mị hoặc câu nhân giờ đây vừa ướŧ áŧ vừa đáng thương, chóp mũi cũng đỏ ửng, trông đáng yêu cực kỳ. Quá phạm quy! Tống Thần vội ấn cô lại vào ngực mình, bây giờ hắn đang rất muốn đem Hạ Tiếu về nhà và giấu đi, không thể để cho bất kỳ ai ngoài hắn nhìn thấy dáng vẻ này của cô được.
- Ưʍ..ưʍ..sao thế?
Hạ Tiếu bất mãn lên tiếng.
Giọng nói của cô làm Tống Thần ngay lập tức tỉnh táo. Hắn giật mình trong lòng, tại sao vừa nãy hắn lại có cái suy nghĩ không bình thường kia nhỉ? Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Tống Thần vẫn không ngay lập tức buông Hạ Tiếu ra, hắn nói bừa:
- Hạ Tiếu, cậu vừa mới khóc xong, không thể để người ta nhìn mặt của cậu bây giờ được.