Fan hâm mộ?
Giang Dĩnh ngạc nhiên nhìn thanh niên trước mặt, mình mà cũng có fan hâm mộ sao?
Mặc dù không rõ nhưng người ta vừa gọi đúng tên mình.......
“Cảm ơn cậu đã ủng hộ, nhưng mà....... Túi này tôi không thể nhận.”
Quản lý Chu ánh mắt khẽ liếc nhìn vào giá tiền chiếc túi trong tay của Triệu Dật, giá tiền 46,600 tệ. Sau đó lại nhìn sang Triệu Dật đánh giá quần áo hắn đang mặc, hắn cười lạnh nói: “Đừng có mà khoác lác, túi này mà anh mua sao, anh biết là Giang Dĩnh sẽ không nhận nên ở đây ra vẻ đúng không.”
Một chiếc túi giá 46 ngàn, hắn không phải là không mua được, nhưng mà đối với một sinh viên vẫn còn đang đi học, mới chỉ đóng hai vai phụ trên truyền hình thì quản lý Chu thấy nó thực sự không đáng!
Mà xem như muốn mua, vậy thì cũng phải thấy một chút lợi ích chứ ‘Không có thỏ, thì không có đại bàng’. Chỗ tốt còn chưa tới tay, đã mất bốn năm mươi ngàn rồi, đối với hắn điều này thực sự là không thể.
Bốn, năm mươi ngàn, đủ cho hắn đi đến câu lạc bộ chơi mấy lần, tìm được mấy cô gái.
Bầu không khí bị Triệu Dật phá, mục đích của hắn coi như bị hủy. Toàn bộ kế hoạch đã được lập trước đó hiện tại không thể sử dụng được nữa, lúc này hắn không còn kiêng kỵ gì nữa.
Triệu Dật quay đầu lại đưa chiếc túi trong tay cho người bán hàng ở bên cạnh nói: “Gói lại hộ tôi đi.”
Advertisement
Quản lý Chu cùng với Giang Dĩnh mặt biến sắc, quản lý Chu trong lòng đầy nghi vấn, còn Giang Dĩnh lại cảm thấy bất an cô nói: “Cái này thực sự tôi không cần mà....... “
Triệu Dật cười nói: “Vừa rồi nhìn thấy Triệu tiểu thư từ trên sân khấu nhảy xuống cứu đứa bé, cô có tấm lòng nhân hậu như vậy khiến tôi rất bội phục. Hy vọng có thể cùng Triệu tiểu thư kết bạn, cái túi này xem như là quà gặp mặt, mong rằng cô đừng từ chối.”
“A?”
Giang Dĩnh giật mình, cô không nghĩ Triệu Dật tặng cho mình chiếc túi này chỉ vì mình nhảy xuống cứu người.
Quản lý Chu sắc mặt càng lúc càng không hiểu, nhưng mà vẫn không nói gì, chỉ đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn cảnh trước mắt.
Hắn đương nhiên nhận ra, Triệu Dật cùng với Giang Dĩnh không hề quen biết, vậy mà cũng dám bỏ ra một cái giá gần năm mươi ngàn tệ để mua một chiếc túi, chỉ để tặng một người mà mình không hề quen biết?
Advertisement
Quan trọng hơn là hắn nhìn đi nhìn lại như thế nào cũng không thấy Triệu Dật giống người có tiền.
Hắn chịu được sao?
Tiện tay đem thẻ của mình cất vào túi tiền, sau đó đưa lại biên lai mua sắm cho người bán hàng nói: “Đem những thứ tôi gửi lúc trước cùng với mấy cái này gói lại hết giúp tôi.”
“Vâng.”
Người bán hàng cung kính trả lời, đem mấy túi xách tay gửi lại cho Triệu Dật, ánh mắt khẽ liếc vào chiếc đồng hồ mà Triệu Dật đeo trên cổ tay.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen HotMoi. Vào google gõ: Metruyen HotMoi để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!