Mặc dù biết lời nói của Triệu Dật là nói về giới điện ảnh, nhưng mà trong lòng Giang Dĩnh vẫn cảm thấy rất vui vẻ.
Có cô gái nào mà không thích được nghe người khác khen mình?
Đặc biệt là lời khen của Triệu Dật xuất phát từ sự chân thành, điều này thực sự khiến người nghe cảm thấy vui vẻ.
“Nghe anh khen ngợi như vậy khiến tôi thực sự vui vẻ, nhưng mà đối với ngành điện ảnh những lời tôi nói đều là sự thật. Anh có từng thấy một diễn viên nào phát triển theo con đường dễ thương đáng yêu mà thành công chưa?
Triệu Dật trầm ngâm suy tư một lát, hình như đúng là không có thật.
Diễn viên có gương mặt đáng yêu chắc chắn là có, nhưng thường thì diễn viên như vậy chỉ diễn được một loại nhân vật đáng yêu mà thôi. Mặc dù thực sự có rất nhiều vai diễn cùng nhiều loại tính cách nhân vật, nhưng anh có thấy diễn viên nào có gương mặt đáng yêu mà lại đi diễn một nhân vật có tính cách khác không. Điều này chắc chắn sẽ không được, bời vì nó không phù hợp một chút nào.
Triệu Dật tò mò hỏi: “Vậy chẳng lẽ người có gương mặt đáng yêu rất khó phát triển trên con đường điện ảnh sao?”
Advertisement
“Phải chỉnh sửa gương mặt, hầu hết các diễn viên thành công đều phải làm chỉnh sửa hơn nữa còn phải chỉnh sửa cho thật tốt. Nhưng mà khi làm chỉnh sửa như vậy thì cần rất nhiều thứ không chỉ là tiền bạc, tiếp đó trong thời gian chỉnh sửa gương mặt thì rất nhiều vai diễn sẽ bị vuột mất…”
Triệu Dật cười nói: “Thế sắp tới cô có kế hoạch gì chưa?”
Giang Dĩnh cười khổ: “Tôi có thể làm được gì đây, một người mới vào nghề như tôi ngay cả một cái vai phụ cũng đã khó kiếm rồi chứ đừng nói những thứ khác. Những điều tôi vừa nói, như chỉnh sửa gương mặt thì đều dựa trên cơ sở là một diễn viên thành công. Giống như tôi hiện tại thì không có tư cách để nói điều này. Tôi chỉ mong có vai diễn nào thì diễn vai đó, biết đâu trong đó lại tìm ra một vai diễn thích hợp cho mình.
Triệu Dật an ủi: “Cô vẫn chưa tốt nghiệp mà... còn một năm để phấn đấu, đừng có nản chí.”
Advertisement
Giang Dĩnh cười nói: “Nghề này của bọn tôi nổi tiếng càng sớm càng tốt. Tuy cũng có người tài năng dù thành công muộn, nhưng người như vậy thật sự rất hiếm đặc biệt là diễn viên nữ. Lúc tuổi trẻ không lọt vào cái vòng tròn của ngành này thì về sau đừng có suy nghĩ đến nữa.”
Triệu Dật giơ ly rượu lên, cười nói: “Vậy thì nếm thử một chút! Không muốn uống thì không cần uống, cứ thoải mái.”
Giang Dĩnh cũng nâng ly lên cụng một cái với Triệu Dật: “Cảm ơn anh, khiến anh tốn kém rồi!”
Triệu Dật nhấp một miếng Champagne, mỉm cười nói: “Cô đã mời tôi ăn rồi thì tôi cũng phải đáp lễ chứ,...rượu này uống được không?”
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0tMoi để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!