Triệu Dật cùng Giang Dĩnh vốn cùng độ tuổi, mặc dù hắn nhỏ tuổi hơn Giang Dĩnh một chút. Nhưng trên người có một cỗ khí tức trầm tĩnh, đôi mắt hắn sáng ngời khiến người khác trong vô thức sinh ra một loại cảm giác đáng tin cậy.
Rượu chính là một chất xúc tác khiến Giang Dĩnh bắt đầu mở lòng, cô đem chuyện mình đi khắp nơi thử vai rồi phát sinh nhiều biến cố, hết thảy đều nói ra với Triệu Dật.
Từ việc thử vai thất bại, bị chèn ép, chuyện mờ ám phía sau, rồi cả quy tắc ngầm...
Một chai Ách Bích A 750ml 12,5 độ bị hai người xử lý nhanh chóng, với tửu lượng của cả hai mà nói thì chỉ bao nhiêu đây thì không đủ.
Triệu Dật giơ ngón tay lên búng một cái ‘tách’ rồi nói: “Thêm một chai Ách Bích A”
Giang Dĩnh có chút do dự, nhỏ giọng nói: “Như vậy đủ rồi, rượu này rất mắc…”
Triệu Dật mỉm cười nói: “Đang uống vui vẻ sao lại rời đi, như vậy thì trong lòng sẽ mất hứng. Cứ gọi thêm một chai, cô muốn uống thế nào thì cứ việc.”
Đây là lời nói thật lòng của Triệu Dật, lý do hắn gọi thêm một chai Ách Bích A không phải vì hắn đối với Giang Dĩnh có cái ý nghĩ gì xấu. Mà là do Triệu Dật thật sự vẫn muốn uống thêm, với lại hắn còn dự định sử dụng thẻ hoàn tiền dành cho hai người, cho nên gọi thêm một chút để tăng giá trị hóa đơn là điều hợp lý.
Advertisement
Mặc dù Triệu Dật không có cái ý nghĩ muốn tăng giá trị hóa đơn thanh toán cho nên mới gọi thêm, nhưng nói thế nào thì đã gọi rồi thì cũng phải uống cho đã mới được.
“Ha ha ha! Quy tắc ngầm… có người yêu cầu quy tắc ngầm với cô sao?”
Giang Dĩnh dùng một tay nâng cằm lên ánh mắt nhìn xuống thành thị đèn đuốc bên dưới, cô nói: “Đương nhiên là có! Còn không phải một hay hai lần, chuyện như thế này trong vòng tròn thường xuyên gặp phải. Mấu chốt ở chỗ là anh có muốn tiếp nhận hay không.”
Triệu Dật giơ ly lên mỉm cười ra hiệu: “Mặc dù tôi là người ngoài ngành, nhưng cũng coi như Fan của cô. Hy vọng cô có thể kiên trì từ chối quy tắc ngầm, cố gắng đi con đường riêng của mình.”
Giang Dĩnh cười khúc khích nói: “Sao anh cứ nói là Fan của tôi hoài thế! Trông tôi nhìn buồn cười lắm à, anh cứ giả bộ như thế chả có chút chân thực nào!”
Advertisement
Giang Dĩnh cùng Triệu Dật cụng ly một cái rồi uống một hơi cạn hết, cô vỗ ngực tự hào nói: “Yên tâm đi! Tôi tự nguyện về nhà bán cá cũng không chọn quy tắc ngầm. A, Đúng rồi! Gia đình tôi có một cửa hàng bán cá, chúng tôi làm buôn bán nhỏ này đã hơn 20 năm. Nếu tôi lăn lộn ở đây không được thì vẫn còn có thể về quê thừa kế công việc gia đình.”
Tiếc nuối thì có tiếc nuối nhưng Triệu Dật đối với Giang Dĩnh lại tăng thêm một chút hảo cảm.
Dù sao người trả tiền vẫn là Triệu Dật, cho nên đối với việc Giang Dĩnh không hài lòng vì chuyện này cũng có thể nói lên vài điều. Trong xã hội hiện nay có rất nhiều cô gái chỉ ước có thể xài đồ càng đắt thì càng tốt, bởi vì sau này còn có thể đem đồ tốt đi khoe khoang các kiểu.
Đi xuống dưới lầu, Triệu Dật đưa tay gọi một chiếc taxi giúp Giang Dĩnh: “Đi về nhớ chú ý an toàn, đến ký túc xá nhớ gửi cho tôi một cái tin nhắn.”
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0tMoi để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!