Lúc này, Dương Chấn cảm nhận được một cỗ khí tức khủng khiếp, ngay lập tức lao nhanh về phía mình.
Sắc mặt của anh bỗng thay đổi, không kịp nghĩ nhiều, lập tức kích hoạt lực lượng huyết mạch, bí thuật Thiên Huyền cũng lập tức kích hoạt, Thiên Tử Kiếm cũng lập tức rút khỏi vỏ.
Một cỗ khí thế mạnh mẽ bạo phát từ trên người anh.
Anh không hề do dự, giơ Thiên Tử Kiếm lên, chém về phía cỗ khí thế bạo phát đó.
Chỉ là anh vừa chém một kiếm này, một bóng người tóc trắng như ma quỷ lao tới, dễ dàng tránh được Thiên Tử Kiếm của anh, sau đó giáng xuống một chưởng.
"Bup!"
Một âm thanh cực lớn vang lên, Dương Chấn chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều rời vị trí, phun ra một ngụm máu, cơ thể như diều đứt dây, trực tiếp bay ra mười mấy mét, đập mạnh xuống đất.
“Cậu Dương!”
Mạc Thanh Tu biến sắc, lao về phía Dương Chấn.
Lúc này, Dương Chấn mặt mày trắng bệch, cả lồng ngực đều lõm vào, khóe miệng còn có máu trào ra.
“Sư phụ, người tới rồi!”
Đám người Hà Đông Thành, nhìn sang ông lão tóc trắng, mặt mày kích động nói.
Ông lão tóc trắng không thèm đếm xỉa tới đám người Hà Đông Thành, mà nhìn sang phía Dương Chấn, phát ra một tiếng sửng sốt, dường như không ngờ Dương Chấn chưa chết.
“Nhị trưởng lão, ngài có hơi quá đáng rồi?”
Mạc Thanh Tu sau khi thăm dò thương thế của Dương Chấn, nhíu mày nhìn sang nhị trưởng lão nói.
Anh ta có thể nhìn ra, nếu không phải nhục thân của Dương Chấn mạnh mẽ, một kích vừa rồi của nhị trưởng lão trực tiếp có thể lấy mạng của Dương Chấn.
Nhị trưởng lão là cường giả Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong, mà Dương Chấn chẳng qua chỉ là thanh niên có thực lực tương đương Thiên Cảnh Ngũ Phẩm hậu kỳ.
Hai người hoàn toàn không phải cùng một cấp bậc, nhị trưởng lão vậy mà ra tay tàn độc như vậy.
Nhị trưởng lão hừ lạnh một tiếng, không vui nhìn sang Mạc Thanh Tu nói: “Tên này làm lung lay đạo tâm của đệ tử Thiên Hải Tông, đáng chết!”
Mạc Thanh Tu cãi lại: “Chỉ bởi vì đệ tử của nhị trưởng lão không chịu chấp nhận bọn họ yếu hơn cậu Dương, lung lay đạo tâm của mình, nhị trưởng lão muốn đổ hết mọi chuyện lên người của cậu Dương ư?”
Trong mắt nhị trưởng lão xẹt qua tia sắc lạnh, nhưng không dám ra tay với Mạc Thanh Tu, Mạc Thanh Tu là đồ đệ yêu quý của tông chủ, hơn nữa thiên phú võ đạo cực đỉnh, tông chủ rất coi trọng Mạc Thanh Tu.
“Mạc sư đệ, nếu sư phụ của ta nếu đã nói như vậy, đương nhiên có đạo lý của người, đệ là vãn bối, chất vấn sư phụ của ta như vậy, có phải căn bản không để sư phụ của ta vào mắt hay không?”
Hà Đông Thành bỗng mở miệng nói.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0tMoi để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!