Chương 3006
Cùng lúc Bùi Cửu Thiên rời đi, Bùi Nguyên Minh đang chuẩn bị sắp xếp đội xe đi nghênh đón Thôi Nhã Tuyết, lại chuẩn bị tìm chỗ nào đấy nghỉ ngơi chút cho khoẻ, lại xử lý một chút chuyện liên quan đến thời hạn rời khỏi nơi này.
Nhưng mà xe vừa mới nổ máy, Bùi Cửu Phong thở hồn hả hổn hển tới VỖ VỖ lên cửa sổ xe Bùi Nguyên Minh, thấp giọng nói: “Thiếu chủ Bùi, ba tôi tìm anh.”
Bùi Nguyên Minh nhẹ nhướng mày: “Tìm tôi làm gì?”
Mặc dù anh đã từng gặp qua trưởng chi ba Bùi môn ở Cảng Thành và Las Vegas Bùi Văn Lâm rồi.
Nhưng hai người cùng xem như gặp mặt mà không vui.
Có điều Bùi Nguyên Minh không thấy rằng, dưới tình hình hiện tại, hai người còn cần thiết phải gặp mặt.
“Ba tôi nói, muốn thể hiện sự biết ơn về chuyện tối hôm qua”
“Ngoài ra, ông ấy còn muốn hỏi anh có chuyện gì cần giúp không?”
“Nếu có điều gì cần, ông ấy sẽ làm hết sức mình”
“Mong thiếu chủ Bùi nể tình gặp mặt..”
Biểu cảm của Bùi Cửu Phong có chút khó xử, không ngờ rằng ông cha già của mình lại đối xử khách khí với Bùi Nguyên Minh như vậy.
Nghe mấy lời này của Bùi Cửu Phong, nét mặt của Bùi Nguyên Minh lộ ra vài phần hào hứng.
Sau đó anh ngoắc ngoắc tay, ý bảo mấy người đi đón Thôi Nhã Tuyết cứ đi trước đi, tiếp theo bản thân anh lại ngồi lên chiếc xe Bùi Cửu Phong đã chuẩn bị sẵn.
Nửa tiếng sau. Đội dừng phía ngoài của một căn biệt thự sát biển với trung tâm thành phố Cảng.
Căn biệt thự này không tính là lớn, nhưng lại có vị trí rất đẹp, thuộc kiểu tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
Ở cái nơi cảng tấc đất tắc vàng này, có thể chiếm được một miếng thế này, còn xây được hắn một căn biệt thự đã có thể thấy được khả năng tài chính của Bùi Văn Lâm.
Đứng trong sân nhỏ Bùi Nguyên Minh nhìn thấy Bùi Văn Lâm trong căn cao ốc lớn ở chính giữa.
Vị thương nhân mang theo khí chất thâm trầm của một người lãnh đạo, hôm nay mặc một bộ áo ngũ thân tay chẽn, bản thân ông ta đang pha trà.
Lúc nghe thấy tiếng bước chân vọng tới từ phía sau, Bùi Văn Lâm quay người lại, nhìn Bùi Nguyên Minh từ trên xuống dưới một lần mới đứng dậy, nở nụ cười: “Thiếu chủ Bùi, lần trước gặp mặt có vài chỗ thất lễ, mong cậu bỏ qua cho”
“Nếu cậu cần, tôi có thể tự mình nói một câu xin lỗi với cậu”
Vừa nói, trong giọng điệu của Bùi Văn Lâm mang theo chút dè dặt rót một chén trà đặt xuống trước mặt Bùi Nguyên Minh, có thể thể hiện rõ thái độ của ông ta.
Bùi Nguyên Minh cũng không để ý, mà cầm chén trà lệ thường thức một hớp rồi cười cười nói: “Lần trước gặp mặt, con trai ông bởi vì có quan hệ với tôi nên mới bị bắt vào phòng giam kia mà”.
“Nên giữa ông và tôi xảy ra xung đột cũng là chuyện đương nhiên mà”
“Nhưng mà, quan hệ giữa tôi và Bùi Cửu Phong bây giờ, cho dù không được xem là bạn, cũng được xem như đồng minh của nhau còn gì?”.
“Không biết Bùi Tam Gia có gì muốn dạy bảo?”
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hotmoi. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!