Lọc Truyện
Từ ngày 12/7/2024: Metruyenhot sẽ chuyển sang dùng tên miền metruyenhotmoi.com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé!

Cuồng Phi Sủng Vương: Thanh Hy- Mặc Uyên (Bản Dịch - FULL)

 “Đứa nhỏ ngốc, dù tâm trạng có tệ cỡ nào thì cũng không được cắn tay mình”.  

 

“Được…”, Diệp Phong há miệng, khẽ đáp.  

 

“Được rồi, mấy ngày này đừng để đụng nước, có lẽ vài hôm nữa sẽ khỏi thôi!”  

 

Diệp Phong nhìn đôi tay bị băng bó thành một khối, bất giác, trong lòng cảm thấy rất ấm áp.  

 

Hắn ta rất muốn nói, so với những gì mà trước kia hắn ta phải chịu thì một chút vết thương này không đáng để quan tâm.  

 

Nhưng hắn ta không dám nói ra miệng, nên chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu.  

 

Hoàng hậu Sở Quốc đóng hòm thuốc lại, một góc của hòm thuốc vô tình móc vào tay áo Diệp Phong, khiến cả cánh tay với những vết thương chằng chịt lộ ra ngoài.  

 

Trên cánh tay kia có dấu nung, có vết roi, có vết bỏng, vết thương từ kiếm, từ gậy gộc… tất cả đan xen vào nhau, thậm chí có không ít nơi đã mất đi vài miếng thịt, gần như không một chỗ nào là lành lặn.  

 

Hoàng hậu Sở Quốc và Hạnh Nhi không khỏi hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt bọn họ lập tức tái đi.  

 

Diệp Phong hốt hoảng kéo tay áo xuống, ánh mắt trong trẻo và lạnh lùng không còn giữ được vẻ bình tĩnh như trước.  

 

Hắn ta không biết hoàng hậu Sở Quốc có thấy vết thương trên cánh tay mình hay không, chỉ có thể sốt ruột giải thích: “Ta da dày thịt béo, những… vết thương này…”  

 

Hạnh Nhi hoảng sợ cắt ngang: “Trời ạ, rốt cuộc ngươi là ai, sao trên đời lại có người bị thương nhiều như vậy?”  

 

Nhìn thấy vẻ mặt khác thường của Diệp Phong, hoàng hậu Sở Quốc cố sức điều chỉnh tâm trạng của mình, tỏ vẻ hời hợt cho qua, hòng giữ lại một chút thể diện cho Diệp Phong.  

 

“Trên người tiểu công tử quả thật có rất nhiều dấu răng, sau này dù có tức giận hơn nữa thì cũng đừng có tự cắn mình, ngươi lảm nhảm gì vậy, còn không mau lui xuống”.  

 

“Phu nhân, hắn không chỉ có dấu răng, hắn… hắn…”  

 

“Nha đầu kia, ngươi càng ngày càng vô lễ, chủ nhân nói chuyện, sao ngươi lại xen vào? Còn không mau lui xuống, sau này ngươi không cần hầu hạ ta nữa!”  

 

Tim Hạnh Nhi bất giác run lên.  

Hôm nay, nương nương đã nổi giận với nàng ta mấy lần rồi.  

 

Nếu lại không lui xuống, lỡ như sau này nương nương không cần nàng ta nữa thì phải làm sao?  

 

Hạnh Nhi không dám chậm trễ, vội bái một cái rồi nghiêm mặt lui xuống, đứng ở xa chờ căn dặn.  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen HotMoi. Vào google gõ: Metruyen HotMoi để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận