Lúc thay xong bộ đồ đàng hoàng từ trong nhà tắm bước ra, trong phòng sớm đã trống rỗng, bầu không khí thoáng phản phất chút ngượng ngùng, nhớ lại nụ hôn nguy cấp lúc nãy chính bản thân cô vẫn còn nhớ nhung. Lâm Mặc Cảnh giống như bỏ chạy biến đâu mất dạng, Châu Thiên Thiên chân rón rén mới đi xuống phòng khách. Hoá ra anh ở đây, nhưng trong căn nhà của anh lại xuất hiện thêm một người phụ nữ, đó không ai khác chính là Trịnh Minh Minh.
Sofa thoáng rộng rãi, nhưng Trịnh Minh Minh tại sao lại cứ ngồi sát vào anh như vậy, ánh mắt Châu Thiên Thiên dấn lên sự khó chịu cùng cực, cô đứng ở trên lầu quan sát rất lâu cũng không bước xuống, đột nhiên có cảm giác thật chạnh lòng.
Trịnh Minh Minh, từ đầu đến chân đều là kiểu đoan trang thùy mị, do được giáo dưỡng tốt cho nên từ cách giao tiếp, dáng ngồi đều đúng chuẩn bậc tiểu thư khuê cát. Tay cô nhẹ nhàng nâng ly trà, động tác thanh thoát uống trà cũng khiến người khác thật say đắm. Nếu đem so sánh với chính cô, quả thật bản thân tự nhận thua xa chị ấy.
Lâm Mặc Cảnh, từ đầu đến cuối phong thái vẫn rất chừng mực, anh thong dong một chân bắt chéo, nụ cười trên môi anh hơi cong, không hiểu vì sao khiến cô cảm thấy giống như anh cười cho có lệ vậy. Mặc dù Châu Thiên Thiên biết rất rõ mối quan hệ giữ anh và Trịnh Minh Minh chính là sắp tiến đến chuyện hôn nhân đại sự, như vì sao cô luôn cảm thấy sự xa cách khi anh đối với chị ấy.
"Em đến đây làm gì?"
Trịnh Minh Minh, điềm tĩnh trả lời:
"À, em tùy đường ngang qua. Muốn mang một ít trà hoa việt quất cho anh, là mẹ em ở quê gửi lên đấy. Vì lần trước anh dùng cũng sắp hết rồi, nên lần này mẹ lại gửi thêm!"
Anh cười.
"Phiền em rồi, cho anh gửi lời cảm ơn đến bác gái nhé!"
"Vâng!"
Bọn họ nói gì đó với nhau, cả hai cười nói rất vui vẻ toàn cảnh thu hết vào mắt cô. Lúc chân còn đang do dự có nên bước xuống hay không, thì Lâm Mặc Cảnh giống như phát hiện được cô đang ở trên nhìn mình. Giọng anh vang lên rõ rệt:
"Thiên Thiên, cháu đã xong rồi thì chú đưa cháu đến nhà Lô Na!"
Anh xoay đầu lại, thấy cô liền hỏi. Châu Thiên Thiên mắt hơi liếc nhìn sang Trịnh Minh Minh liền bước xuống lầu.
"Chào chị Minh Minh!"
Chị ấy nghe cô chào, miệng khẽ vui vẻ đáp lại. Nhưng trong ánh mắt chị ấy rõ ràng xẹt qua vài tia đố kỵ, khiến ai cũng không kịp nhìn ra.