Trong gian phòng kín tương đối rộng lớn, không gian bày trí kiểu cách trung hoa. Hiếm khi cả hai người đàn ông này có thời gian cùng nhau dùng cơm, thực sự đã rất lâu rồi thì phải. Từ lúc anh và Châu Minh mở được công ty riêng đến nay thì bận đến không có thời gian, hôm nay vì chuyện của Châu Thiên Thiên mà anh đặc biệc hẹn Châu Minh đến nhà hàng trung hoa này dùng cơm.
Qua nửa giờ, Lâm Mặc Cảnh cũng chỉ uống chút trà. Lời phát ra từ miệng liền nuốt xuống, thực sự rất khó khăn để nói. Châu Minh quan sát sắc mặt của anh cười thầm trong lòng, anh ho khan một tiếng.
"Cảnh, trước giờ chưa từng thấy cậu khó xử đến vậy đó. Có gì muốn nói cứ nói ra... "
Châu Minh, có chút gợi ý đi kèm sự hối thúc trong lời nói. Lâm Mặc Cảnh uống thêm một ngụm trà, mới lấy hết dũng khí mở miệng.
"Tôi... Không muốn Thiên Thiên phải kết hôn cùng Trịnh Sở. Mong cậu thay đổi ý định ép con bé!"
Châu Minh, cố gắng nhịn cười giọng điềm tĩnh vang lên.
"Cậu cũng biết rồi đấy, tôi sắp sửa sang Pháp kết hôn cùng Tiêu Mẫn. Bọn tôi sẽ định cư ở đó, Thiên Thiên vẫn nên cần một người đàn ông chăm sóc, con bé... Cũng nên lập gia đình rồi!"
Thật ra chuyện Châu Minh và Tiêu Mẫn sang Pháp kết hôn định cư ai cũng biết, mọi dự định ban đầu là muốn Châu Thiên Thiên đi cùng vì công ty chính của Châu Thị vẫn nằm ở Pháp. Châu Minh ở lại Đài Bắc mấy năm nay cứ bay đi bay lại để lo công việc, anh cũng mệt rồi. Chỉ muốn định cư ở một chỗ, cùng Tiêu Mẫn sống cùng hưởng thụ chút tình yêu này. Anh từng muốn Châu Thiên Thiên đi cùng, nhưng nó lại vương vấn một tình yêu to lớn tại Đại Bắc là Lâm Mặc Cảnh, anh không muốn ép nó. Cho nên anh đồng thuận tác hợp cho cả hai, sự định kiến ban đầu cũng anh chính là sợ Châu Thiên Thiên không đủ chính chắn, không đủ kiên định, anh từng nghĩ tình yêu của con gái mình đối với Lâm Mặc Cảnh là nhất thời rung động.
Nhưng không...
Lúc anh vô tình đọc được cuốn nhất ký của Thiên Thiên, con bé cất dưới gối nằm rất kĩ, đêm nào cũng thức đến khuya để ghi chép, trong thư là toàn bộ quá trình theo đuổi tình yêu của Thiên Thiên từ năm mười bốn tuổi cho đến hiện tại, đọc từng nét chữ tinh tế đó anh mới hiểu được con gái anh thực sự trưởng thành rồi, tình yêu của Thiên Thiên rất kiên trì, rất nỗ lực ngay cả Tiêu Mẫn cùng anh đọc cũng không kìm được nước mắt anh nhận ra mình đã sai...
Lúc anh đưa Thiên Thiên sang Pháp bắt con bé lấy bằng được tấm bằng đại học, anh đã sai một lần vì vô tình chia cắt cô và Lâm Mặc Cảnh tận hai năm. Hiện tại anh không thể ít kỷ thêm một lần nào nữa.
Lâm Mặc Cảnh, đầu cúi thấp nhìn ly trà lòng anh càng rối bời.
"Trịnh Sở không hợp với con bé!"
Nụ cười trên môi Châu Minh càng đậm.
"Vậy cậu nói ai sẽ hợp đây?"
Lâm Mặc Cảnh, hít một hơi.
"Châu Minh, nếu như cậu muốn gả Thiên Thiên chỉ vì mong muốn có một người có thể thay cậu chăm sóc cho con bé... Thì tôi chấp nhận là người đó, đừng gả bừa có được không?"
"Ý cậu là... Cậu thay Trịnh Sở lấy Thiên Thiên sao?"
Châu Minh, giả vờ hỏi lại.