CHƯƠNG 30: THẤU ĐƯỢC CHÂN TÌNH!
Đài Bắc, về đêm không khí thật trong lành cảnh đêm của thành phố bao trùm lên sự xa hoa, đèn nhấp nhô sáng rực cả con phố. Châu Thiên Thiên cùng Lô Na tay xách nách mang vài túi đồ dày cộm đi bộ trên đường lớn, cả hai luyên thuyên rất vui vẻ.
"Này, cậu đúng là đệ nhất trả giá đấy Thiên Thiên, mỗi lần đi mua quần áo mang cậu theo bên cạnh bản thân mình sẽ không cảm thấy quá thiệt thòi!"
Châu Thiên Thiên, nụ cười trên mặt càng tự cao tự đại.
"Dựa vào mấy cái miệng đó mà muốn lừa mình sao? Vào cửa hàng nếu không biết trả giá thì chính bản thân là người thiệt thòi, bọn họ chỉ giỏi nhìn mặt mà tăng giá thôi. Thấy chúng ta mặt đồ hiệu liền nghĩ chúng ta có tiền, liền muốn chặt chém!"
Lô Na, gật đầu ánh mắt lấp lánh bày tỏ sự sùng bái. Mua rất nhiều đồ cũng thấm mệt, cô và Lô Na liền vào một quán nước nằm ngay trung tâm của thành phố ngồi xuống, uống nước tám chuyện.
Không gian quán rộng rãi, bàn ghế tinh tế lại bày trí gần bên ngoài phố, tạo cảm giác gần gũi không mấy cầu kỳ.
Hai ly nước được đặt trên bàn, một ly trà việt quất và một ly sinh tố dâu.
"Vẫn là trà việt quất sao? Đến bao giờ cậu mới đổi khẩu vị hả, Thiên Thiên!"
Châu Thiên Thiên, nở một nụ cười vô cùng xinh đẹp.
"Đã là thói quen, thực sự rất khó bỏ!"
Lô Na, cũng miễn cưỡng gật đầu. Châu Thiên Thiên chính kiểu con gái tuy tính tình có vẻ rất tùy tiện, nhưng tâm tư bên trong thực sự rất sâu lắng. Trà việt quất với Lâm Mặc Cảnh xem ra rất giống nhau, vẫn không thể thay đổi vẫn say mê.
"Tình hình cậu và chú mình đã tiến triển đến đâu rồi?"
Châu Thiên Thiên, cúi đầu xuống thổi ống hút.
"Anh ấy có lẽ đang dần cảm nhận được sự trưởng thành của mình, ít ra anh ấy không trốn tránh nữa. Anh ấy đồng ý để mình đến Nghiêm Nhất làm trợ lý, bố mình giúp mình giữ anh ấy bên cạnh mặc dù giới hạn thời gian chỉ ba tháng, nhưng xem ra rất khả quan!"
Châu Thiên Thiên, thành thật trả lời. Lô Na, sớm đã nhìn ra được chú Lâm đối với Thiên Thiên rất quan tâm, chỉ là không dám thừa nhận tình cảm này thôi. Mọi người trước đây đối với đoạn tình cảm chênh lệch tuổi tác này cũng không mấy đồng tình, nhưng tình yêu của Châu Thiên Thiên kiên trì khiến ai cũng cảm động. Chú Châu nghiêm khắc cỡ nào nhưng khi thấu hiểu được nỗi lòng của Thiên Thiên cũng không đành lòng chia cắt.
Huống hồ Lâm Mặc Cảnh và Châu Thiên Thiên ngày ngày ở chung một nhà, sống cùng, ăn cùng, tiếp xúc thân mật. Tình cảm nảy sinh càng sâu đậm cũng dễ hiểu thôi, mong rằng chú Lâm đừng cố chấp nữa từ từ mở lòng tiếp nhận Thiên Thiên.
Cả hai nói chuyện cũng không quá lâu, thì bên trong quán xuất hiện hai người rất quen thuộc. Lô Na, kinh ngạc liền kéo cô lại gần tay chỉ về phía đó.
"Đó không phải là chú Lâm sao? Người phụ nữ bên cạnh chính là Trịnh Minh Minh đấy!"
Châu Thiên Thiên, mang theo tầm nhìn hướng đến chỗ Lô Na đang chỉ, đúng là anh và Trịnh Minh Minh. Nhưng hai người đó nói gì đó xem ra rất gây gắt, cô ta níu lấy vạc tay áo của anh vẻ mặt xem như rất bi thương, chỉ thấy anh lạnh lùng hất tay ra sao đó bỏ đi, Trịnh Minh Minh khụy xuống nền đá khóc rất đau lòng. Tình cảnh diễn ra quá nhanh khiến cô không kịp hiểu chuyện gì đang sảy ra, cô quay sang nhìn Lô Na vẻ mặt cô ấy cũng khó hiểu giống y như Châu Thiên Thiên vậy. Trịnh Minh Minh, quẹt nước mắt liền đứng lên rời khỏi...
"Chuyện gì vậy?"
Châu Thiên Thiên, vô thức mở miệng. Lô Na liền lắc đầu.
"Mình không biết, có khi nào chị ta muốn nối lại tình xưa với chú Lâm không? Nhưng bị chú Lâm từ chối, cho nên mới đau lòng khóc đến như vậy!"
Châu Thiên Thiên, trong lòng dâng lên nỗi bất an khó tả. Cô cũng không ngờ Trịnh Minh Minh đối với anh tình cảm lại sâu nặng đến vậy, nếu không phải là thật lòng yêu từ thì ngày hôm đó cũng không đến mức cho anh một cái tát. Cô tự trách bản thân có phải là cô đã phá vỡ một mối tình của người khác không?
***