Lê Sở Hề nhìn Lê Nguyệt Nghi đang lắp bắp bối rối, vẻ mặt vẫn ấm ức như cũ, nhưng trong ánh mắt lại bình tĩnh đến không có một tia gợn sóng.
Kiếp trước, ngay lúc này, cho tới bây giờ chỉ có một mình cô kinh ngạc.
Lê Nguyệt Nghi hiểu nhất là đổi trắng thay đen, tranh thủ sự đồng tình, mà mỗi lần làm như vậy, cũng đều có thể thành công.
Vốn dĩ Lê Gia Minh vẫn còn có một chút tình cảm với cô, chí ít ngoài mặt sẽ không khiến cô quá lúng túng. Nhưng sau khi Lê Nguyệt Nghi lần lượt châm ngòi, ngay cả ngoài mặt ông ta cũng không thèm thể hiện nữa, lạnh lùng nói chuyện với cô.
Lúc đang nhớ lại, bỗng nhiên có một giọng nói truyền đến…
“Biết hết rồi, vậy thì thế nào?"
Cố Vân Phương đi từ trên cầu thang xuống, kéo Lê Nguyệt Nghi ra sau lưng.
"Nguyệt Nghi đang nói sự thật, hơn nữa, không phải con bé không cẩn thận nói ra sao? Ông hung dữ với con bé làm gì? Con bé là con gái của ông đấy!"
Lê Gia Minh: "Việc liên quan đến thanh danh nhà họ Lê ——"
"A." Cố Vân Phương cười lạnh: "Là thanh danh nhà họ Lê, hay là thanh danh của ông? Lê Gia Minh, tôi còn chưa tính sổ với ông chuyện ông có tình nhân đâu. Hiện giờ ông lại trách cứ con gái của tôi sao? Nếu không phải ông làm bậy ở bên ngoài, sao con gái ngoan của tôi có thể ở bên ngoài chịu khổ ròng rã suốt mười sáu năm, tới bây giờ mới về đến nhà chứ? Mà tôi lại coi một đứa con hoang không biết từ đâu tới như con gái mà nuôi suốt mười sáu năm ——"
Lê Gia Minh nhíu lông mày: "Vân Phương, tôi giải thích với bà rồi, đó là chuyện lúc trước khi kết hôn. Sau khi quyết định sẽ kết thông gia với nhà họ Cố, tôi đã cắt đứt liên lạc với Lý Đình rồi. Là do Lý Đình không cam tâm, cho nên mới ——"
Cố Vân Phương kích động hét lên.
"Không được phép nhắc đến tên người phụ nữ kia!"