Tần Hiển nói xong khiến Tô Kiều trố mắt mất mấy giây, cô ngơ ngác nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Anh vừa mới…Nói cái gì?”
Tần Hiển nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tô Kiều cùng bộ dáng ngờ nghệch của cô, trong mắt không khỏi hiện lên ý cười, đưa tay vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp, thanh thuần của cô, dịu dàng nói: “Váy cưới. Em đi sửa soạn đi, chút nữa họ sẽ đến đo kích thước.”
Tô Kiều có chút sững sờ, nhìn chằm chằm Tần Hiển không chớp mắt.
Tần Hiển nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô, không nhịn được bật cười, dứt khoát quay đầu nói: “Thư ký Trương, chuẩn bị đi.”
Trương Dĩnh vội vàng gật đầu: “Vâng, Tần tổng.”
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần Hiển giao cho Trương Dĩnh tiếp đãi hai nhà thiết kế áo cưới, sau đó kéo tay Tô Kiều vẫn đang ngơ ngác vào phòng, đóng cửa lại.
Tô Kiều vừa tỉnh ngủ, tóc tai rối bời, ánh mắt mông lung, dáng vẻ mơ màng. Lại thêm Tần Hiển vừa nói mấy lời khiến cô càng cảm thấy như mình vẫn đang trong mộng, khiến bản thân càng ngơ ngơ, ngác ngác.
Vậy nên là bà chủ Tô cứ ngơ ngẩn như thế đi theo Tần Hiển vào nhà vệ sinh, để tùy ý anh vắt khăn bông lau mặt cho mình.
Cô lẳng lặng đứng trước gương, nhìn Tần Hiển ôn nhu chăm sóc cô. Rửa mặt xong, cô cuối cùng cũng thanh tỉnh, ánh mắt lanh lợi hơn hẳn. Giương mắt nhìn Tần Hiển. “Anh vừa mới nói đến váy cưới?”
Tần Hiển cúi thấp đầu, nhìn cô, trong mắt chứa đầy ý cười, cưng chiều nhéo nhéo cằm cô, cười khẽ nói: “Cuối cùng cũng đã tỉnh rồi.”
Tô Kiều nhìn Tần Hiển, hồi lâu không nói gì.
Cô muốn nói gì đó, thế nhưng lại không biết nói gì trước.
Cô nhìn Tần Hiển, đôi mắt bỗng mỏi nhừ. Trước đây thật lâu, cô đi qua một tiệm áo cưới, hồi đó đúng vào ngày cô đi đến trường tìm anh, cuối cùng lại gặp mẹ Tần Hiển, bị mẹ anh tạt cho một bạt tai, đuổi đi.
Cô cứ lang thang trên phố không mục đích, sau đó đi qua một tiệm áo cưới.
Cô bị vẻ đẹp lấp lánh của tiệm áo cưới thu hút đến mức quên cả bước đi, cứ đứng ở đó thật lâu.
Nhìn một chút, cô liền bật khóc.
Đêm hôm đó, cô ngồi xe lửa trở về.
Cô vẫn nhớ chuyến tàu hỏa năm ấy toàn thân tàu màu xanh da trời, lao vun vút đi một hướng khác hẳn nơi này, cùng Tần Hiển của cô hoàn toàn là một phương hướng khác, tựa như nhân sinh của hai người bọn họ, vĩnh viễn không có cơ hội gặp lại nhau.
Anh có tiền đồ vô lượng phía trước, cô quay trở về con đường mờ mịt, đen tối, đói khổ.
Cô nhịn không được ôm lấy Tần Hiển, mặt áp chặt vào ngực anh, nước mắt im lặng rơi.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần Hiển cúi đầu xuống, thấy cô khóc. Anh đưa tay lau mắt cho Tô Kiều, vội vàng an ủi: “Em sao thế? Sao lại khóc?”
Tô Kiều lắc lắc đầu, khóe miệng cười thật dịu dàng, “Không có gì, em cảm động quá, còn tưởng đây là mơ!”
Cô mặc dù đang cười, nước mắt lại không khống chế được rơi càng nhiều.
Tô Kiều không ngừng đưa tay lau mắt, cô nhìn Tần Hiển, có chút ngượng ngùng, “Có phải là em so với trước kia càng ngày càng thích khóc? Em cũng không biết làm sao nữa.”
Tần Hiển lắc đầu, ôn nhu lau nước mắt cho cô, “Không sao, em muốn khóc thì cứ khóc thôi.”
Tô Kiều cười cười, gật đầu thật mạnh, “Anh đi ra ngoài trước đi, em rửa mặt xong sẽ ra.”
Tần Hiển ôm eo cô, cúi đầu xuống hôn cô thật dịu dàng, “Không sao, anh chờ em.”
…
Chờ sau khi đi ra ngoài, Tô Kiều nghe Trương Dĩnh nói mới biết thời điểm Tần Hiển đi ra ngoài công tác đã lên kế hoạch thiết kế áo cưới.
Tô Kiều đứng ở giữa văn phòng, hai tay thõng xuống, để tùy ý hai nhà thiết kế lấy số đo.
Bởi vì là váy thiết kế, phải vô cùng chuẩn xác từng số đo, càng chuẩn xác thì áo cưới may lên càng hoàn hảo, cũng vì vậy hai người thợ may cũng vô cùng cẩn thận.
“Tô tiểu thư có vòng eo và bờ vai vô cùng tinh tế, mặc váy cưới khẳng định sẽ cực kì xinh đẹp.” Người may nữ khích lệ nói.
Tô Kiều cười cười: “Cảm ơn!”