“Đó là đương nhiên,” Cố Lãng Hoa thở dài: “Trước kia chúng ta không lo xa, chỉ nghĩ cuộc sống nó vui vẻ là được. Bây giờ mới dạy dỗ nó thì nó vốn không nghe,” Nói rồi Cố Lãng Hoa ngẩng đầu nhìn về phía Liễu Ngọc Như: “Ngọc Như, con vừa gả đến, dù sau này chung sống như thế nào thì cũng nhìn vào khuôn phép ban đầu, con phải tuân thủ phép tắc, đừng để nó phách lối. Nó không hiểu chuyện nhưng ta nhìn ra được, con là người có tri thức hiểu lễ nghĩa, con phải dạy dỗ nó thật tốt.”
“Công công,” Liễu Ngọc Như lộ ra dáng vẻ khó xử: “Dù sao thì hai người cũng là phụ mẫu của đại công tử, hai người còn không thể dạy dỗ, con làm thê tử, sợ là….”
“Không sợ!” Nghe xong lời này, Cố Lang Hoa lập tức biết được là Liễu Ngọc Như đang sợ cái gì, ông nói ngay: “Con dạy dỗ đi, ta làm chỗ dựa cho con, nó chắc chắn không dám làm gì con.”
“Dù sao con cũng là nữ tử, cùng lắm chỉ là thuyết phục chàng một hai, nếu chàng không nghe thì con cũng không có cách nào….”
“Chuyện này con đừng lo lắng,” Cố Lãng Hoa lập tức nói: “Ta giao hai mươi cao thủ đứng đầu trong viện cho con, chuyên dùng để con dạy dỗ nó, nếu như nó không nghe thì con bắt nó lại, muốn đánh muốn chửi, con cứ để cho bọn họ giúp con là được!”
Liễu Ngọc Như ngẩn người, mặc dù nàng thật sự có ý này nhưng không nghĩ tới Cố Lãng Hoa lại chấp hành triệt để như thế, lúc đầu nàng chỉ cần hai gã sai vặt thôi….
“Ngọc Như cũng gả đến rồi,” Giang Nhu theo sau Cố Lãng Hoa, nói tiếp: “Ta cũng nên nghỉ ngơi một chút rồi, những ngày qua trong nhà chuyện lớn chuyện nhỏ, cứ giao cho Ngọc Như quản lý, có chuyện gì không rõ thì có thể đến hỏi ta, sau khi quen rồi thì việc bếp núc hoàn toàn giao cho Ngọc Như nhé.”
Được rồi, gã sai vặt cũng có rồi.
Trong lòng Liễu Ngọc Như nắm chắc, sợ là Giang Nhu và Cố Lãng Hoa đã hoàn toàn không còn cách nào trong việc dạy dỗ Cố Cửu Tư nữa. Thế là trực tiếp ủy quyền để nàng làm mạnh tay.
“Có công công bà bà ủng hộ thế này thì Ngọc Như yên tâm rồi. Vậy thì Ngọc Như đi tìm đại công tử, khuyên chàng quay về đọc sách.”
“Được được được,” Nghe thấy hai chữ ‘Đọc sách’, Cố Lãng Hoa gần như là kích động đến mức lệ nóng doanh tròng, nhưng nghĩ lại thì ông lại sợ trận đầu tiên của Liễu Ngọc Như đã bị đả kích, sau này sẽ sa sút tinh thần, thế là ông dặn dò: “Khuyên một lần mà không được thì cũng không sao, chỉ cần có thể mang nó về là được rồi. Chuyện đọc sách này tính việc lâu dài, nếu khuyên mà không về thì cũng không sao. Đừng sợ thất bại, đứa trẻ Cửu Tư này ngang bướng, một lần thất bại không có gì to tát cả.”
“Công công bà bà yên tâm,” Liễu Ngọc Như giống như một tướng quân đang hứa hẹn ‘Tất thắng’ với Hoàng đế, trong lời nói không có một chút hoài nghi nào: “Con nhất định sẽ mang đại công tử về.”
Nói xong, nàng nhân tiện nói: “Bà bà, con muốn làm quen với người trong nhà trước một chút, không biết có thể phái cho con một ma ma giúp con quen với tình hình không?”
“Trần ma ma,” Giang Nhu biết Liễu Ngọc Như muốn làm gì, vội vàng gọi ma ma sau lưng tới, nói với Trần ma ma: “Những ngày này bà theo thiếu phu nhân đi, giúp thiếu phu nhân làm quen tình hình.”
“Vương Thọ.” Cố Lãng Hoa cũng tranh thủ theo sau, nói với thị vệ sau lưng: “Ngươi gọi những cao thủ trong nhà ra đây, đi theo thiếu phu nhân, sau này thiếu phu nhân bảo ngươi làm gì thì ngươi làm, tuyệt đối đừng để thiếu gia bắt nạt thiếu phu nhân.”
Trần ma ma và Vương Thọ đều đứng dậy, sau khi đáp lời thì phép tắc hành lễ với Liễu Ngọc Như, Liễu Ngọc Như cười gật đầu, sau đó cáo lui với Giang Nhu và Cố Lãng Hoa.
Liễu Ngọc Như dẫn Trần ma ma và Vương Thọ vào trong viện, để hai người gọi người trong nhà ra, tất cả người hầu xếp thành một hàng, đứng đầy trong viện, sau đó từng người một báo tên và việc phải làm cho Liễu Ngọc Như biết. Sau khi Liễu Ngọc Như đã làm quen với tình hình rồi, nàng ngồi trên ghế nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Sau này ta chính là thiếu phu nhân của các ngươi, tương lai sẽ ở Cố gia, mong rằng mọi người sẽ chiếu cố nhiều hơn.”
Tất cả mọi người lẳng lặng nghe mà không dám phát ra tiếng nào, Liễu Ngọc Như ôn hòa nói xong lời này thì chuyển đề tài, nói tiếp: “Bà bà đã giao việc bếp núc trong nhà cho ta, sau này do ta quản lý, ta hy vọng phu quân của ta có thể ham học tiến thủ, cho nên hy vọng trong nhà có phép tắc một chút, sạch sẽ một chút, đỡ phải quấy nhiễu đến việc đọc sách của đại công tử, các ngươi hiểu chưa?”
“Hiểu rồi hiểu rồi.” Đám người quỳ gối vội đáp lời, Liễu Ngọc Như đứng dậy, nói với tất cả mọi người: “Bảy ngày sau ta sẽ phát gia quy mới, tất cả mọi người làm việc dựa theo gia quy. Hôm nay ta nói với mọi người quy tắc thứ nhất, sau này quy tắc thứ nhất chính là, tất cả mọi người trên dưới Cố phủ đều phải trợ giúp cho việc đọc sách tiến thủ của đại công tử, không được giúp đại công tử làm bất cứ việc gì bất lợi cho việc học, mọi người hiểu chưa?”
Lần không ai dám nói hiểu rồi, tất cả mọi người trầm mặc.
Liễu Ngọc Như bình tĩnh nói: “Bây giờ ta muốn đi bắt đại công tử về, lúc cần thiết thì sẽ làm một vài chuyện đặc biệt với đại công tử, nếu ta ra lệnh thì các ngươi không được lui ra phía sau, không được chống lại, các ngươi cần phải nhớ, bây giờ người trông coi Cố phủ, quản lý tiền lương tháng và khế ước bán thân của các ngươi chính là ta, không phải là đại công tử của các ngươi! Nếu như có người bằng mặt không bằng lòng, thậm chí là công khai chống lại lệnh của ta thì bán toàn bộ ra ngoài, nghe rõ chưa?!”
Nghe thấy thế, tất cả mọi người nhìn về phía Trần ma ma và Vương Thọ bên cạnh Liễu Ngọc Như, trên mặt của Trần ma ma và Vương Thọ không có biểu tình gì, hành lễ với Liễu Ngọc Như, chân thành nói: “Toàn bộ dựa theo dặn dò của thiếu phu nhân.”
Có được lời này, đám người hiểu ra, bây giờ vị trí cầm quyền của Cố gia quả thật là đổi rồi.
Thế là tất cả mọi người cắn răng, cúi đầu lớn tiếng hô: “Hiểu rõ!”
Liễu Ngọc Như nhẹ gật đầu, đứng dậy bắt đầu dặn dò: “Các ngươi đến thư phòng trước, mua đủ bút giấy nghiên mực, Tứ thư Ngũ kinh, những sách mà người đọc sách nên có, thu hồi lại toàn bộ sách linh tinh, đồ chơi gì đó, rượu cất giấu, tóm lại, tất cả những thứ quấy nhiễu đến việc đọc sách, thu hồi lại hết cho ta, chờ ta quay về xử lý.”