Cố Cửu Tư đi theo Liễu Ngọc Như ra ngoài, Giang Nhu đã chuẩn bị xong đứng ở cửa rồi.
Bà trông thấy Cố Cửu Tư đi tới, trong lòng nhẹ nhõm thả lỏng, bà cũng không nhiều lời mà nói thẳng: “Đi nhanh lên đi.”
Nói rồi bà bắt đầu bước lên chiếc xe ngựa phía trước, Cố Cửu Tư và Liễu Ngọc Như lên chiếc xe ngựa đằng sau. Cố Cửu Tư bĩu môi, Liễu Ngọc Như nhìn thấy thì nhỏ giọng nói: “Chàng đây là ý gì?”
“Mẫu thân ta chắc chắn đã nghĩ đến việc ta chuẩn bị đại náo một trận,” Cố Cửu Tư đè thấp giọng nói, cùng Liễu Ngọc Như lên xe, thầm nói: “Hiện tại nhìn thấy nàng đến rồi, nói không chừng trong lòng bà cảm thấy nàng rất lợi hại mới có thể quản lý được ta.”
Liễu Ngọc Như không nhịn được cười, nàng lấy quạt tròn gõ nhẹ về phía hắn: “Chẳng phải lúc này ta đang quản lý chàng sao?”
“Đây không phải là nàng quản lý ta,” Cố Cửu Tư cười nhạo: “Đây là ông đây bằng lòng.”
Liễu Ngọc Như: “….”
Được rồi được rồi, chàng lợi hại nhất.
Hai người ngồi trong xe ngựa, Liễu Ngọc Như nói chuyện với hắn về tình hình bây giờ. Hai người vốn chỉ là con nít, trước kia thế giới của Liễu Ngọc Như chính là một mảnh trời trong hậu viện, Cố Cửu Tư chính là ba nơi sòng bạc, tửu lâu, nhà thẳng một đường, gần như không có nền tảng gì đối với thời cuộc thiên hạ, đều là sau khi thành hôn rồi mới bắt đầu bù lại. Thậm chí bởi vì Cố Cửu Tư được học có hệ thống mà nói chuyện rõ ràng lý lẽ hơn Liễu Ngọc Như, nhưng Liễu Ngọc Như ở bên ngoài kinh doanh, nghe thấy người làm ăn đàm luận nhiều nên cũng có một chút cách nhìn khác biệt.
“Thiên hạ được chia ra mười ba châu, Hoài Nam trù phú nhất, nhưng bàn về thực quyền thì vẫn là binh lực U Châu hùng mạnh, ta nghe nói những quan lớn phương bắc kia từ trước đến nay xem thường những nơi đất hoang như Dương Châu, nếu thiên hạ thật sự loạn thì sợ rằng Dương Châu sẽ là một tảng mỡ dày.”
Cố Cửu Tư ăn đậu phộng, thở dài nói: “Ta chỉ hy vọng thiên hạ thái bình, ta vẫn có thể tiếp tục tiêu tiền như nước, làm một cậu ấm.”
“Ta cảm thấy quan lại phương bắc cũng không xem thường Hoài Nam như chàng nói,” Liễu Ngọc Như suy nghĩ, đắn đó nói: “Gây đây ta có quen biết một công tử ở U Châu, từ lời nói thì xem ra U Châu đang ngấp nghé Dương Châu giàu có, nhưng đối với Dương Châu cũng thật sự vô cùng thận trọng, hắn nói chuyện đánh trận này không phải chỉ cần binh hãn tướng dũng là được, những vật tư như lương thảo, quân bị* này cũng là mấu chốt của chiến trường. Ta nghe hắn nói thế này, nếu thật sự loạn thì Dương Châu tất nhiên là một tảng mỡ dày, nhưng không phải ai cũng dám động vào, nói cho cùng thì mặc dù tướng sĩ không tính là dũng mãnh….” (*: Quân bị bao gồm biên chế và trang bị quân sự.)
“Nhưng lại có tiền.” Cố Cửu Tư cười nói tiếp, sau đó ném đậu phộng đi nói: “Biết lời ta sẽ nói với nàng rồi nhỉ? Bạc thật sự là gốc rễ của sự vui mừng.”
Liễu Ngọc Như có chút bất đắc dĩ với dáng vẻ không đứng đắn này của Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư suy nghĩ một chút, lại nói: “Công tử U Châu? Tới đây làm gì?”
“Nói là muốn thu mua một chút vải vóc cho quân đội….”
“Điều này mới là lạ,” Cố Cửu Tư sờ hạt đậu phộng trong tay: “Vật tư trong quân đội đều là do triều đình cung cấp, còn cần U Châu tự mình đơn độc đi mua sao?”
“Nói là U Châu trời lạnh, áo bông do triều đình phân phát không đủ để chống cự trời đông giá rét, nhà hắn là thương nhân, muốn vì tướng sĩ trong quân đội mà làm ra quần áo đưa cho bọn họ.”
“Có thương nhân tốt như vậy sao?” Cố Cửu Tư thốt lên: “Sợ là triều đình cắt xén bạc mùa đông, Phạm Hiên lại không có tiền nên tự mình móc túi tiền à?”
“Đây cũng không phải,” Liễu Ngọc Như cười cười: “Hôm đó ta đã hỏi vị công tử này, hắn nói bởi vì U Châu là đất thuộc biên cương, thường có kẻ địch bên ngoài đến quấy rối, vì để tránh rườm rà nên Tiên đế cho U Châu đặc quyền không nộp thuế muối. Dùng vào việc mua vật tư nếu đồ của triều đình không tới kịp. Cho nên cùng là Tiết độ sứ nhưng Tiết độ sứ U Châu có quyền lợi lớn hơn so với Tiết độ sứ Hoài Nam.”
Có quân đội độc lập, có quyền lực kinh tế, đây nghiễm nhiên đã là một tiểu quốc, so với lễ vật dâng lên triều đình mỗi năm, binh thiếu tướng ít của Hoài Nam thì Tiết độ sứ U Châu đương nhiên có quyền lợi và vị thế cao hơn rất nhiều.
“Vậy,” Cố Cửu Tư tất nhiên nghĩ đến: “Đất phong của Lương vương ở biên giới Tây Nam, ông ta….”
“Cũng như thế.” Liễu Ngọc Như tiếp lời.
Thốt ra lời này, hai người liếc nhìn nhau một cái.
Cố Cửu Tư trầm mặc một lúc, chậm rãi nói: “Lần sau nàng muốn đàm luận gì với công tử đó nữa thì ta đi với nàng.”
Liễu Ngọc Như khẽ gật đầu, sự bất an trong lòng ngày càng rõ hơn.
Nếu như Lương vương, U Châu, những nơi này đều có tài chính và binh quyền độc lập thì sợ rằng binh lính nơi đó không biết Thiên tử mà chỉ biết Vương.
Mỗi một chút để hiểu rõ thế giới này, trong lòng Liễu Ngọc Như lại cảm thấy dường như lại tới gần thời điểm hỗn loạn thêm một chút.
“Cửu Tư,” Nàng không nhịn được mở miệng nói: “Chờ sau khi trở về, chúng ta tìm một nơi thích hợp rồi dời sản nghiệp ra ngoài một chút, không thể đặt toàn bộ gia sản ở Dương Châu được.”
Cố Cửu Tư giương mắt nhìn về phía Liễu Ngọc Như, sắc mặt cô nương trấn định nhưng sự lo lắng trong ánh mắt lại không giấu được, trong nháy mắt hắn liền hiểu rõ sự sợ hãi trong lòng của Liễu Ngọc Như, hắn ngồi bên cạnh nàng, đưa tay khoác lên vai nàng giống như đối với huynh đệ của mình. Trong khoảnh khắc ôm Liễu Ngọc Như, Cố Cửu Tư cảm thấy có gì đó không đúng, trực giác nói rằng dường như Liễu Ngọc Như có cái gì đó khác với Dương Văn Xương và Trần Tầm, hắn nhất thời nghĩ mãi mà không ra, suy nghĩ một lúc rồi cảm thấy, có lẽ là người nàng khá nhỏ.
Nàng không được tính là gầy, nhưng khung xương nhỏ nhắn, mang theo một chút thịt, thời điểm bàn tay chạm vào có cảm giác rất tốt, hắn không để mắt đến loại kích thích muốn bóp bóp nàng, mở miệng trấn an: “Liễu tiểu thư không cần lo lắng, trời có sập xuống thì có người chống đỡ, nàng à, cứ ăn uống ngủ nghỉ cho tốt. Muốn làm gì thì cứ làm là được rồi, tuyệt đối đừng lo lắng. Con người mà lo lắng nhiều thì sẽ rất nhanh già, nàng tuyệt đối đừng ỷ vào tuổi trẻ xinh đẹp mà liều mạng lãng phí, đến lúc đó tuổi còn trẻ mà mặt đã nhăn nheo, tóc thưa thớt thì cũng quá uổng phí rồi.”
Liễu Ngọc Như muốn nghiêm túc một chút nhưng bị lời nói này của Cố Cửu Tư làm cho không nhịn cười được, nàng dùng quạt tròn che mặt mình, ở trong lòng hắn nói: “Sao con người chàng không có lúc nào nghiêm chỉnh vậy?”
“Ta rất nghiêm chỉnh,” Cố Cửu Tư thoải mái xòe tay ra, vẻ mặt chân thành nói: “Ta rất nghiêm chỉnh an ủi nàng có được không?”
Liễu Ngọc Như lấy quạt tròn gõ hắn, Cố Cửu Tư cười toe toét tránh đi, đang đùa giỡn thì xe ngựa đột nhiên dừng lại, Liễu Ngọc Như nhào tới trước, Cố Cửu Tư vội đỡ nàng, sau đó nghe thấy bên ngoài truyền đến giọng nói kinh ngạc của Giang Nhu: “Vương đại nhân.”
Hai người liếc nhìn nhau một cái, Liễu Ngọc Như vội vàng vén một góc màn xe lên, trông thấy xe ngựa phía trước của Giang Nhu dừng lại, trước xe ngựa của Giang Nhu là một đống người, người đi đầu là một nam nhân trung niên, dáng người ông ta khôi ngô, mặc một thân quan bào màu đỏ, có vẻ hơi dở dở ương ương, phía sau ông ta là gia đinh, gia đinh khiêng một cái cáng, trên cáng chính là Vương Vinh bị đánh gãy chân đã được băng bó kỹ.
Liễu Ngọc Như quay đầu lại, nhỏ giọng nói: “Là Vương Thiện Tuyền.”
Cố Cửu Tư vội vàng lại gần, hai người tiếp tục thông qua khe hở của xe ngựa để nhìn ra ngoài.
Giang Nhu không nghĩ tới nửa đường sẽ gặp được Vương Vinh, xem xét tư thế của Vương Vinh, trong lòng bà lau mồ hôi lạnh, lập tức cảm thấy cũng may Liễu Ngọc Như nhạy bén, Vương Thiện Tuyền này thật sự đêm hôm khuya khoắt mang theo người tới cửa, sợ là vừa băng bó xong cho Vương Vinh là đi ngay.
Bà giả vờ tình cờ gặp, nhìn Vương Thiện Tuyền nói: “Vương đại nhân! Sao ngài lại ở đây? Ta đang định đến quý phủ tìm ngài đấy!”
Vương Thiện Tuyền nghe thế thì hơi sững sờ, hình như cũng không ngờ tới, sau đó ông ta vội cúi người nói: “Cố phu nhân, Vương mỗ cũng muốn đến Cố phủ tìm Cố đại nhân và phu nhân, không nghĩ đến sẽ gặp được ở đây.”
Nói xong, không chờ Giang Nhu nói chuyện ông ta đã mở miệng trước: “Tiểu nhi ta và lệnh công tử xảy ra xung đột ở tửu lâu, sau khi Vương mỗ biết được thì trong lòng thấp thỏm, cho nên mới cố ý dẫn nhi tử tới cửa để xin lỗi, hy vọng Cố phủ đại nhân không chấp tiểu nhân, nhìn vào cái chân bị gãy của tiểu nhi ta mà bỏ qua cho nó.”
Vương Thiện Tuyền nói xong thì lùi lại một bước, cúi người nói: “ Lão phu ở đây thay tiểu nhi chịu tội! Tiểu nhi say rượu không biết nữ tử đó là thiếu phu nhân của quý phủ, sinh lòng hâm mộ nên có ý kết giao, không nghĩ tới vì vậy mà đắc tội với đại công tử, đều do tiểu nhi không phải, phu nhân muốn đánh muốn mắng chúng ta đều nhận, vẫn xin Cố phủ giơ cao đánh khẽ, từ đây quên đi thôi.”
Vương Thiện Tuyền bắt đầu nói mấy câu liền trốn tránh trách nhiệm nói thành Cố Cửu Tư bởi vì ghen tuông mà đánh Vương Vinh gãy chân.
Cố Cửu Tư ở trong xe nghe thấy thì cắn răng, thấp giọng nói: “Hiện tại ta thật sự muốn ra ngoài đánh chết hắn.”
Liễu Ngọc Như túm lấy tay áo hắn, sợ hắn sẽ thật sự lao ra, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Đừng xúc động như vậy, chờ bà bà gọi chúng ta ra ngoài rồi lại nói.”
Giang Nhu ở bên ngoài nghe thấy Vương Thiện Tuyền nói thế thì thở dài, chậm rãi nói: “Vương đại nhân, không dối gạt ngài, ta ở nhà nghe được chuyện này cũng bất an, lập tức dẫn nhi tử tới cửa muốn xin lỗi ngài. Cố gia chỉ là thương nhân, tính tình con ta xúc động, thấy quý công tử bởi vì con dâu ta xinh đẹp mà nói vài lời, nhất thời xúc động phẫn nộ mà ra đòn mạnh, là Cố gia ta không biết dạy bảo. Ở nhà ta cũng đã khiển trách Cửu Tư rồi, Vương công tử coi trọng con dâu Ngọc Như của ta, đó là may mắn của Ngọc Như, nhưng chỉ là nói vài lời ngoài miệng thì tính là gì? Người khác tán dương thê tử ông vài câu nói hợp khẩu vị của người đó, muốn thê tử ông đùa giỡn với người đó một chút, dù sao thì cũng được gia đinh hết sức ngăn cản rồi nên cũng không thật sự đạt được, sao ông lại có thể xuống tay nặng như vậy được? Ngài nói xem có đúng không?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Vương Thiện Tuyền lập tức hơi khó coi, người bên ngoài lập tức hiểu rõ chân tướng, bàn luận xôn xao. Cố Cửu Tư nhìn Liễu Ngọc Như một cái, nhỏ giọng nói: “Một lúc nữa nàng tuyệt đối đừng xuống xe.”
“Sao vậy?” Liễu Ngọc Như có hơi khó hiểu, Cố Cửu Tư vội nói: “Nàng mà xuống, chuyện mẫu thân ta kể hắn bởi vì nàng xinh đẹp, thấy sắc nảy lòng tham sẽ không đứng vững được nữa!”
Liễu Ngọc Như: “….”
Nàng không nhịn được hung hăng nhéo Cố Cửu Tư một cái, Cố Cửu Tư đau đến mức hít khí lạnh: “Phu nhân độc ác này!”
Liễu Ngọc Như trừng mắt nhìn hắn.
Bên ngoài, Vương Thiện Tuyền rất nhanh đã phản ứng kịp, vội nói: “Phu nhân hiểu lầm rồi, chẳng qua là con ta tán thưởng phong thái thiếu phu nhân cao quý nên sinh lòng kết giao, hơn nữa lúc ấy thật sự không nghĩ tới là thiếu phu nhân Cố gia, nếu biết thì có đánh chết con ta cũng không dám trêu chọc! Bây giờ chân của con ta đã gãy rồi, còn xin Cố phu nhân thả cho ta một con đường sống!”
Nói rồi Vương Thiện Tuyền lập tức muốn quỳ xuống, Giang Nhu vội bảo quản gia đỡ Vương Thiện Tuyền, Vương Thiện Tuyền lại khăng khăng muốn quỳ, vừa quỳ vừa nói: “Ta biết chuyện này trong lòng phu nhân đã có kết luận rồi, dù thế nào cũng không nói rõ được, lão phu chỉ có thể dùng thể diện cả đời này cầu xin đại phu nhân rộng lượng, buông tha cho con ta…”
“Vương đại nhân làm gì vậy!” Cái quỳ này khiến Giang Nhu hơi luống cuống, Vương Thiện Tuyền là Tiết độ sứ, không nói đến rốt cuộc chuyện này xuất phát từ cái gì, nếu như cái quỳ hôm nay của ông ta truyền đến Đông Đô, đó chính là Cố gia lại để cho một Tiết độ sứ dưới tình huống nhi tử bị đánh gãy chân mà quỳ xuống cầu xin tha thứ, lấy thân phận của thương nhân mà đi làm chuyện như thế thì chính là đánh vào mặt mũi triều đình, đánh vào mặt mũi của Hoàng đế!
Vừa thấy tình hình này, Liễu Ngọc Như lập tức luống cuống, nàng vội đẩy Cố Cửu Tư, nhỏ giọng nói: “Chàng nhanh ra quỳ đi!”
Cố Cửu Tư hơi sững sờ, sau đó lập tức hiểu rõ ý của Liễu Ngọc Như, Vương Thiện Tuyền làm được thì bọn họ càng phải làm được, hắn vội vén rèm lên, xông thẳng ra ngoài, đang lúc mọi người đang vội vàng không kịp chuẩn bị mà đột nhiên vọt tới trước mặt Vương Thiện Tuyền, kéo Vương Thiện Tuyền, lớn tiếng nói: “Vương đại nhân, ông thả cho Cố gia ta một con đường sống đi!”
Nghe thấy thế thì tất cả mọi người ngẩn ra, Liễu Ngọc Như cuống lên.
Bảo hắn đi quỳ tỏ ra yếu kém, sao hắn lại cương quyết diễn xuất như vậy! Nàng vội xuống xe, đến giữa đám người ngăn Cố Cửu Tư lại: “Cửu Tư, đừng nghịch nữa, mau nhận lỗi đi.”
Nói rồi nàng lúng túng vội vàng xin lỗi Vương Thiện Tuyền và Vương Vinh: “Vương đại nhân, xin lỗi, tính tình phu quân ta xúc động, tính cách trẻ con, ngài tuyệt đối đừng trách.”
Nàng vừa nói vừa túm lấy Cố Cửu Tư: “Chàng nhanh buông tay ra! Mau xin lỗi đi!”
“Vương đại nhân,” Nhưng Cố Cửu Tư lại không buông tay, hắn lẳng lặng nhìn Vương Thiện Tuyền, chân thành nói: “Hôm nay ra tay đáng Vương công tử là sai lầm của ta, ta bằng lòng xin lỗi, nhưng trước đó ta lại hy vọng Vương công tử xin lỗi thê tử của ta.”
“Cố đại công tử…” Môi Vương Thiện Tuyền khẽ run, dáng vẻ dường như là tức giận: “Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng đi!”
Cố Cửu Tư rất bình tĩnh, cánh tay giữ lấy Vương Thiện Tuyền rất vững, không có một chút lùi bước nào, bên cạnh đều vây đầy người đến xem náo nhiệt, Cố Cửu Tư mở miệng nói: “Hôm nay phu nhân ta đến tửu lâu nói chuyện làm ăn, Vương công tử chẳng biết tại sao mà mở miệng vũ nhục danh tiết của thê tử ta trước, tính tình thê tử ta mềm yếu, chỉ muốn rời đi, Vương công tử lại không chịu buông tha cho nàng, muốn nàng ở lại tiếp khách, người làm nhà ta và bạn làm ăn trao đổi với thê tử ta cứu giúp mới bảo vệ được cho thê tử ta không phải chịu sự khuất nhục.”
“Ngươi nói láo!”
Vương Vinh ngồi trên cáng, phẫn nộ quát: “Chẳng qua là ta tán dương thiếu phu nhân vài câu, hỏi nàng là người nơi nào, sao đã thành mở miệng vũ nhục rồi?”
“Ta có nói láo hay không, kéo những người có mặt lúc ấy ở đây ra hỏi một vòng chẳng phải là rõ rồi sao?”
Cố Cửu Tư quay đầu nhìn Vương Vinh, bình tĩnh nói: “Người làm đi cùng phu nhân ta ra ngoài từ trước đến nay là người ở bên cạnh ta dùng quen rồi, thường xuyên thấy trong các cuộc tụ hội lớn của chúng ta, ngươi nói ngươi không biết đó là thiếu phu nhân Cố phủ, chuyện này khiến ta tin thế nào đây? Nếu như ngươi không biết gia đinh, không biết đây là thiếu phu nhân Cố phủ, vậy thì coi như một cô nương bình thường cũng không nên tùy ngươi làm nhục thế này, chẳng lẽ ngươi là con của Tiết độ sứ thì có thể muốn làm gì thì làm? Chẳng lẽ thế gian này, người có quyền thế thì phải xin lỗi, không phải là thiếu phu nhân Cố phủ thì có thể đùa giỡn làm nhục sao?”
Lời này vừa nói ra, bách tính ở đây thì thầm với nhau, Vương Thiện Tuyền liếc mắt ra hiệu cho Vương Vinh một cái, Vương Vinh phẫn nộ nói: “Bây giờ còn lời gì không phải do ngươi nói, cữu cữu ngươi làm Thượng thư ở Đông Đô, Cố gia ngươi là nhà giàu có nhất Dương Châu, phụ thân ta chẳng qua chỉ là một quan viên, chẳng lẽ còn dám trêu chọc ngươi hay sao?”
“Phải, cữu cữu ta làm Thượng thư không sai, nhưng quốc có quốc pháp, triều có triều cương, tôn ti có thứ tự, Cố gia ta chẳng qua chỉ là thương nhân, chẳng lẽ ta còn có thể vượt qua vương pháp, vượt qua triều đình? Vương đại nhân, ngài chính là Tiết độ sứ, chính là trụ cột nước nhà, chính là đại thần đương triều, ngài quỳ xuống với Cố gia ta, đó chính là ép Cố gia ta trở thành người để ngàn người chỉ trỏ.”
“Hôm nay ta ra tay đánh Vương công tử, việc này không giả, thân là bách tính, ta vượt qua vương pháp mà dùng tư hình, đây là ta không đúng, Cửu Tư nguyện chịu tất cả sự trừng trị. Nhưng ta cũng là trượng phu của thê tử ta, nếu thê tử ta, nhà ta chịu nhục mà ta còn chẳng quan tâm thì đây là trượng phu, là nhi tử gì chứ?”
“Cửu Tư….”
Giang Nhu ngơ ngác nhìn Cố Cửu Tư, bà chưa từng nghĩ tới có một ngày con mình có thể nói ra những lời này.
Bà nuông chiều Cố Cửu Tư đến mức bản tính thuần lương, nhưng lại chưa từng nghĩ tới nhi tử lại có thể có trách nhiệm như vậy.
Cố Cửu Tư buông Vương Thiện Tuyền ra, lui lại một bước, cúi mình trước Giang Nhu: “Thân là con của người lại làm ra chuyện sai trái này, khiến mẫu thân lo lắng, đây là nhi tử không đúng, đây là lỗi thứ nhất của Cửu Tư.”
Nói rồi Cố Cửu Tư lại cúi người trước Vương Thiện Tuyền: “Vương đại nhân làm người cha hiền từ, ta làm quý công tử bị thương khiến Vương đại nhân đau lòng khó chịu, đây là lỗi thứ hai của Cửu Tư.”
“Cố đại công tử…”
Vương Thiện Tuyền muốn nói gì đó nhưng Cố Cửu Tư lại không để ý đến, quay đầu hướng về phía Đông Đô cúi người thật sâu: “Thân là con dân của Đại Vinh, thân phận thương nhân lại vượt qua tôn ti, ra tay đả thương Vương công tử, dù cho là vì bảo vệ thê tử và gia đình, nhưng cũng khó chối tội, đây là lỗi thứ ba của Cửu Tư.”
Cố Cửu Tư cúi đầu xong thì đứng thẳng người, hắn nhìn Vương Thiện Tuyền, vẻ mặt bình tĩnh: “Cửu Tư không hiểu mọi chuyện cong cong thẳng thẳng trên đời này, ta chỉ hiểu, có lỗi thì phải nhận, có tội thì phải phạt. Hôm nay Cửu Tư có lỗi nên đã nhận lỗi rồi. Ta đánh gãy chân Vương đại công tử, liền lấy một chân để bồi thường, nhưng trước đó xin hỏi Vương đại công tử, lỗi của ngươi ngươi có nhận không?!”