"Vậy cũng không thể gấp được," Hạ Khải Hàng dừng một chút rồi ném ra một quả bom nặng ký, "Hơn nữa tôi có nghe nói, vợ lão Triệu có ý định kết thân với nhà phó thị trưởng Hứa đấy."Mẹ Hạ trực tiếp bị quả bom tin tức này làm cho choáng váng: "?!"Không phải Học Quân đã vài lần ám chỉ rõ ràng là phải làm rể hiền nhà này à?Đột nhiên thay đổi thế là sao hả?*Phu nhân giám đốc nhà máy và phu nhân nhà phó thị trưởng thường xuyên liên lạc tiếp xúc dường như đã phát đi một tín hiệu nào đó cho những ai quan tâm.Không chỉ Hạ Khải Hàng cảm thấy hai nhà Triệu Hứa dù không nói ra nhưng đã ngầm định trong lòng, mà ngay cả em trai ruột của phu nhân giám đốc nhà máy cũng không hề nghi ngờ gì khi nghe tin tức này cả.Trần Bân ra vẻ đại gia, chân bắt chéo, thần sắc có chút kiêu căng, ngạo nghễ: "Cháu trai lớn nhà tôi, Học Quân, chẳng mấy chốc nữa sẽ là con rể của phó thị trưởng Hứa rồi.
Phó thị trưởng Hứa phụ trách lĩnh vực công thương của cả cái đất này, cho nên việc mối làm ăn này, người khác làm không được, nhưng tôi đây làm được!"Đới Dự nghe vậy thì nở nụ cười, ánh mắt anh thoáng dừng trên cổ tay của hắn.Ngoại trừ đầu bếp chính trong nhà ăn ra, anh chưa từng gặp qua người nào “phúc hậu” như vậy.Dây đeo kim loại của đồng hồ Enagler vậy mà lại có thể siết vào trong thịt luôn!Đều nói cháu ngoại trai giống cậu, Triệu Học Quân và Trần Bân này tính ra tuổi tác cũng xấp xỉ, mặt mày quả thật là có điểm giống, nhưng vẫn có sự khác biệt cơ bản giữa tấm bảng chạm khắc và miếng ván vẽ vội.Thời gian dài như vậy mà không nghe thấy tin tức gì, Đới Dự còn tưởng rằng kia vụ làm ăn 800 đồng kia nguội lạnh luôn rồi.
Thế mà không ngờ hôm nay lại đột nhiên nhận được lời mời của Trần Bân đến tiệm cơm ăn bữa tối.Tuy nhiên, nghe Trần Bân khua chiêng giống trống phát cờ nhảm nhí nãy giờ thì có vẻ như tên Trần Bân này đã có tính toán khác rồi.Đới Dự cười cười: "Đội trưởng Trần quả nhiên lợi hại." Trần Bân hiện đang làm đội trưởng bộ phận an ninh của nhà máy."Tôi có một biện pháp có thể vẹn toàn đôi bên, cậu có muốn nghe một chút không?" Trần Bân nhả ra một vòng khói, hai đùi rung bần bật như kim đồng hồ lên dây cót, rung đến mức rượu trong chén cũng nổi lên gợn song lăn tăn luôn."Mời nói." Đới Dự nâng ly."Tôi sẽ chịu trách nhiệm tìm nguồn tiêu thụ, hơn nữa cam đoan không để ai tra ra được chúng ta.
Còn cậu phụ trách nguồn cung cấp lương thực, lợi nhuận chúng ta chia năm năm, sao hả?"Đây là định dùng quan hệ với phó thị trưởng, chơi trò tay không bắt sói à?Đới Dự trong lòng cười lạnh, nếu anh nhớ không lầm, cái vị phó thị trưởng Hứa kia chưa đến hai năm nữa là rơi đài.Hẳn là Triệu Học Quân cũng biết rõ ràng chuyện này rồi, với tính cách và tham vọng của hắn, cho dù con gái của phó thị trưởng có là xinh đẹp như tiên, hắn ta cũng sẽ không cưới đâu."Ông anh là người có công ăn việc làm ổn định, không lo cơm áo gạo tiền, còn thằng em này vẫn đang là đứa thất nghiệp đây.