Biểu hiện của hắn khiến người ta hoàn toàn không thể nghi ngờ rằng nếu Thái tử còn tiếp tục hát những ca từ ghê tởm đó với Nhiếp chính vương, rồi dở chứng động kinh lên nữa, thì rất có khả năng
sẽ khiến Nhiếp chính vương điện hạ phát tác ngay tại chỗ. Mọi người nhìn mà sợ mất hồn mất vía, chỉ sợ một giây sau nữa thôi, Thái Tử điện hạ hát bài Trái táo nhỏ kia, bỗng chốc sẽ biến thành quả táo to bị cắt đôi thành hai nửa mất! Nhưng nàng lại hồn nhiên như không nhận ra, vẫn ôm hai tay lên má, lắc lư õng ẹo qua trái qua phải mãi, rồi ngẩng đầu lên, lại nhìn về phía Phượng Vô Trù, nháy mắt một cái khiến người ta vô cùng hoảng loạn. Sau đó, nàng hất mông, vặn eo, di chuyển sang hai bên: “Chàng là trái táo nhỏ, trái táo nhỏ của ta, yêu chàng bao nhiêu cũng không ngại nhiều! Khuôn mặt nhỏ đỏ hồng sưởi ấm cả trái tim ta, thắp sáng lên ngọn lửa sinh mệnh của ta ha ha ha ha!”.
Mọi người ôm trán thở dài, xem ra đây là đoạn cao trào của cả bài hát này. Họ cùng ngân ngấn lệ mà nhịn xuống là được rồi, cùng lắm cũng chỉ nghe y hát đi hát lại vài lần chứ mấy. Phượng Vô Trù chậm rãi nhắm mắt lại, từ những nếp nhăn hằn sâu trên mi tâm của hắn, cũng không khó để nhận ra rằng hắn đang cực lực khống chế sự một số sự kích động nào đó. Ví dụ như xách Lạc Tử Dạ lên chém thành ba trăm sáu mươi lăm mảnh, hay đánh bay ra khỏi đại điện, rồi ra sức nhét y xuống hố sâu mười trượng chẳng hạn.
Diêm Liệt trầm mặc nhìn lên trời, trong suốt mười năm trở lại đây, những kẻ giở đủ mọi cách để tỏ tình với Vương, chỗ nào chẳng có, nam nữ đều có. Nhưng kẻ có thể khiến người ta vừa cạn lời vừa ghê tởm đến mức cảm thấy nếu giơ đao chém chết y, tay cầm đao của mình cũng sẽ tê dại đến mức không cử động bình thường được ấy, thì quả thật chỉ có mình Thái tử thôi! Bản thân Diêm Liệt còn cho rằng, việc mình không được đẹp trai bằng Vương, thực sự là một chuyện khiến người ta vô cùng hạnh phúc, bởi vì nếu so ra, mọi người nhất định sẽ chú ý đến Vương trước. Điều tốt đẹp nhất là ít ra trong cả đời này, chỉ cần hắn ở bên cạnh Vương, thì chắc chắn sẽ không gặp phải một kẻ thần kinh như Thái tử này!
Trong lúc cảm xúc của mọi người đang hỗn loạn, Lạc Tử Dạ vẫn dẫn theo bốn cung nhân đáng thương sau lưng, nhảy tới nhảy lui, hát rất tưng bừng hào hứng: “Chàng là trái táo nhỏ, trái táo nhỏ của ta, tựa như đám mây tuyệt mỹ trên trời. Ngày xuân đến rồi, hoa nở khắp núi đồi, gieo hạt giống hy vọng sẽ có ngày thu hoạch!”
Nội tâm đau thương của Tiểu Minh Tử và một thái giám khác đứng sau lưng nàng: Nhảy cái vũ điệu này xong, thì cả đời này đã không còn hy vọng gì có cung nữ nào muốn ăn cơm cùng chúng ta nữa rồi! Chắc chắn là cô đơn cả đời!!!
Nội tâm tan vỡ của hai cô cung nữ khóc không ra nước mắt ở sau lưng nàng: Kể từ ngày hôm nay trở đi, tất cả giấc mộng được bấu víu lên cành cao hoàng gia, được công tử thể gia vừa ý, được bay lên cành cao làm phượng hoàng ấy hoàn toàn bị hủy diệt rồi! Sau này, từ bỏ hết những giấc mộng không thực tế đó, rồi an phận mà sống đi! Mà Lạc Tử Dạ, kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này lại vẫn vui vẻ nhảy nhót, nhìn Phượng Vô Trù, vặn vẹo cái eo nhỏ, nhiệt tình bày tỏ: “Chàng là trái táo nhỏ, trái táo nhỏ của ta, yêu chàng bao nhiêu cũng không ngại nhiều. Khuôn mặt nhỏ xinh đỏ hồng sưởi ấm trái tim ta, thắp sáng lên ngọn lửa sinh mệnh của ta ha ha ha ha! Chàng là trái táo nhỏ, trái táo nhỏ của ta, giống như đám mây tuyệt mỹ trên bầu trời, ngày xuân lại đến, hoa nở rộ khắp đồi, gieo hạt giống hy vọng sẽ có ngày thu hoạch!”.
Hát xong câu cuối cùng, nàng xoay vòng một cái ba trăm sáu mươi độ tại chỗ, đánh mắt, hôn gió bay tứ tung, còn ưỡn hông một cái vô cùng thô bỉ, dáng vẻ như thể “chúng ta ra đây so xem ai to hơn nào” khiến sắc mặt trống rỗng của đám đại thần đồng loạt trắng bệch!
Hát xong, nàng lại mỉm cười khom người, cúi xuống chào như một quý ông, nhìn Hoàng đế bằng vẻ mặt: “Phụ hoàng, người mau khen con đi”. Sau đó, nàng lại “xấu hổ” nhìn Phượng Vô Trù một cái, vẻ xấu hổ ngại ngùng kia nhìn vô cùng giả tạo và gượng ép, khiến người ta buồn nôn không chịu nổi! Hoàng đế cầm ly rượu, toàn thân như thể vừa bị sét đánh trúng, đã sớm không còn tìm được lại thần trí của mình nữa rồi. Ông vô thức nhìn quả táo trên bàn ăn một cái, sau đó lại vô thức nhìn đũng quần của mình một cái. Cuối cùng, mặt ông xanh mét, biết trong lúc vô thức mình đã tự hủy hoại hình tượng của mình rồi, nên vội vàng ngẩng đầu lên... Mà Nhiếp chính vương điện hạ nhìn vẻ mặt xấu hổ” kia, cũng ghê tởm đến nghẹn lời. Bàn tay cầm sáo ngọc đen khẽ nhúc nhích, sau đó hít sâu một hơi. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng đẩy hết những hình ảnh điên khùng ghê tởm vừa diễn ra trước mắt mình kia ra khỏi đầu.