Trong lòng nàng lẳng lặng bùng lên một ngọn lửa, còn sắc mặt của Đại hoàng tử Long Chiêu thì càng khó coi hơn! Lời nói của Phượng Vô Trù chẳng khác nào là lời sỉ nhục trước văn võ bá quan, hơn nữa còn khen ngợi Long Chiêu và phụ hoàng của hắn ta trước, thế nên bây giờ rõ ràng là hắn chỉ sỉ nhục một mình Võ Hạng Dương này mà thôi!
Hắn ta hít sâu một hơi, nói: “Cho dù là như vậy, hoàng muội cũng chỉ là một cô gái, Nhiếp chính vương không cảm thấy mình nói với một cô gái những lời thế này thực sự quá đáng sao? Sự phong độ và tôn trọng của ngài bỏ đi đâu rồi?” Câu nói này cũng là chất vấn lễ nghi của quý tộc. Tuy nói rằng đàn ông có địa vị hơn phụ nữ, nhưng là đấng quân tử, lúc đối diện với phụ nữ thì cũng phải giữ được phong độ của mình! Phượng Vô Trù nhướng mày như có chút hứng thú, quay người sang. Cánh tay vốn đang đặt trên thành ghế lúc này cũng đặt trên đùi, gác khuỷu tay trên tay ghế. Mái tóc đen dài khẽ lay động theo động tác của hắn, phong hoa đến vô cùng. Đôi mắt nhìn về phía Võ Hạng Dương, nhướng mày hỏi: “Ô? Dùng phong độ và tôn trọng để đối xử với nàng ta sao? Nàng ta mà cũng xứng à?”
Lạc Tử Dạ đưa tay lên ôm trán, cúi thấp đầu thở dài thườn thượt. Đúng thế, đây mới đúng là tiết tấu của tên này, nếu diễn giải tất cả những lời nói của hắn ra, thì tóm lại cũng chỉ có mấy câu như: “Ông mày siêu cao thủ thế này, lời ông mày nói ra, bất kể sai hay đúng thì cũng là vương đạo! Người mà ông mày không coi trọng, thì không có tư cách đứng trước mặt ông mày mà nói chuyện. Cái gì, muốn được ông mày tôn trọng à? Sao ngươi không nhìn lại mình trước đi, xem mình là cái thá gì? Ông đây không cần biết ngươi là nam hay là nữ, tốt nhất là người nên nói xem người cảm thấy người xứng hay không đi đã! Cái gì? Không phục á? Đến đây, chiến đi!”
Nàng cảm thấy nàng đã có thể phân tích Phượng Vô Trù một cách sâu sắc rồi. Đúng là thực lực quá cao siêu, nhưng con người thì ngông cuồng ngược ngạo, cao cao tại thượng, đối diện với người khác cũng chỉ dùng cằm mà nhìn người ta, tính cách thì huênh hoang hống hách, độc đoán đến chẳng có nối bạn bè! Người như vậy, hẳn là số người hắn đắc tội phải trải đầy cả đường cái. Nếu một ngày nào đó hắn rơi từ trên trời xuống dưới đáy vực, thì không biết sẽ có bao nhiêu người lao lên mà giày xéo. Nhưng mà, với thực lực và khả năng khống chế của hắn, thì chờ mong hắn rơi xuống đáy vực có lẽ còn khó hơn lên trời!
Sắc mặt Võ Hạng Dương xanh mét, đứng đó không nói một lời. Mà vị Tam công chúa Long Chiêu kia thì đưa tay lên chấm nước mắt mới không bị nhòe lớp trang điểm, cố gắng giữ vững lễ nghi, lạnh lùng nói: “Bất kể Võ Lưu Nguyệt ta có xứng hay không, nhưng dù sao chuyện này cũng không liên quan gì tới Nhiếp chính vương! Người bản công chúa nói đến là Thái tử của quý quốc, Nhiếp chính vương nói Thái tử của quý quốc là sủng vật của ngài, nhưng Thái tử có thừa nhận không? Nếu như không, thì Nhiếp chính vương cũng lo chuyện bao đồng quá rồi! Đại để là trong mắt Nhiếp chính vương, người có thể lọt vào mắt ngài chắc cũng chỉ có phụ hoàng của ta. Nhưng người xưa thường có câu, đánh chó phải ngó mặt chủ, xin Nhiếp chính vương giữ cho phụ hoàng ta chút thể diện!”
Lần này cô tam công chúa kia còn tự lấy chó ra mà ví với mình, là vì muốn đẩy Phượng Vô Trù ra khỏi chuyện này, chỉ nhất quyết lôi một mình Lạc Tử Dạ vào thôi. Lạc Tử Dạ cảm thấy mình không còn gì để nói. Rõ ràng nàng không hề chủ động trêu chọc gì Võ Lưu Nguyệt, thế quái nào mà nàng ta cứ phải lỗi nàng vào chứ? Nàng hắng giọng một cái, rồi nói rất nhỏ: “Tuy chuyên sủng vật chỉ là do một mình Nhiếp chính vương muốn. Nhưng bản thái tử vẫn cho rằng, điệu múa của bản thái tử là để dâng tặng lên phụ hoàng và Nhiếp chính vương, bất kể có hay hay không, cũng chẳng liên quan gì đến tam công chúa! Dù sao công chúa là khách, khách mà lại ngang nhiên phê phán chủ như vậy, chẳng phải cũng không hề lịch sự hay sao?”
Lạc Tử Dạ cảm thấy hiện giờ tốt xấu gì mình cũng là một người đàn ông”. Mà đàn ông hẳn là nên có phong độ một chút. Vì vậy, nàng nhẫn nhịn mãi, cuối cùng nhỏ giọng nói ra mấy câu này, cũng không nhảy lên tranh cãi với nàng ta.
Nghe nàng nói chuyện sủng vật chỉ là do mình tự quyết định, Phượng Vô Trù bèn nghiêng đầu lơ đãng nhìn về phía Lạc Tử Dạ một cái. Ánh mắt đó rất thấm sâu, lại cực kỳ khó chịu, trong vẻ khinh miệt lại mang theo sự nghiêm trọng và bất mãn. Không biết vì sao, vừa nhìn thấy vẻ mặt này, tim Lạc Tử Dạ chợt đập thịch một cái, đáng yêu chết người! Nàng quay sang nhìn chằm chằm vào mặt hắn một lúc.... Ôi cái vẻ mặt kia, đẹp trai quá, đáng yêu quá, kiêu ngạo quá... Tuy rằng mấy từ này chẳng hề hợp với tính cách của vị Nhiếp chính vương kia chút nào.