Nghe xong câu này, Long Ngạo Địch như không tin, ngước mắt lạnh lùng nhìn nàng, nhưng cũng không đáp lại câu gả hay không gả cho người ta, công hay thụ gì đó của Lạc Tử Dạ, mà chỉ coi như nàng đang thuận miệng nói đùa thôi! Hắn lạnh giọng nói: “Ý của Thái tử là ngài biết Thiên Tử Lệnh thật nằm trong tay ai? Hơn nữa, ngài dám chắc có thể lấy được nó?”.
Lạc Tử Dạ mỉm cười, cây quạt trong tay chĩa về phía cằm hắn, dáng vẻ như đám công tử bột chọc ghẹo con gái nhà lành vậy. Sau khi thưởng thức ngũ quan và đường nét hoàn mỹ của hắn, đôi mắt hoa đào nheo lại, rồi nhướng mày nói: “Chính xác là có biết. Có điều, chỉ e rằng Tướng quân cũng không đủ khả năng đi cướp từ tay người đó. Còn về việc có dám chắc lấy được về hay không, nói thật, bản Thái tử không chắc!”
Muốn cướp đồ từ tay Phượng Vô Trù, chẳng khác nào muốn vào hang hổ thương lượng với nó chuyện ôm đi mất đứa con nó vừa sinh ra. Nàng làm sao mà dám chắc được? Thế nhưng, chắc chắn nàng phải lấy được tẩm Thiên Tử Lệnh đó. Dù nàng có tính chạy trốn, thì có cơ hội cũng sẽ đến lấy. Sau đó, nàng sẽ nghĩ cách giao tấm lệnh bài thật ra, giao cho ai cũng được, miễn là thoát được khỏi phiền phức này, nếu không, cả đời nàng sẽ bị người ta đuổi giết mất! Nghĩ vậy, nàng lại muốn đi gặp đóa hoa hồng có gai kia một chút, để hỏi xem vì sao tên tiểu tử Doanh Tần kia lại muốn hại nàng.
Nàng vừa dứt lời, Long Ngạo Địch cau mày, đưa tay ra hất văng chiếc quạt của nàng đang kê dưới cằm mình ra không chút nể nang, đôi mắt đỏ như máu nhìn thẳng Lạc Tử Dạ, hỏi: “Ý của Thái tử là Thiên Tử Lệnh thật đang nằm trong tay Phượng Vô Trù?”
Nhắc tới Phượng Vô Trù, sắc mặt của Long Ngạo Địch hơi hiện lên chút vẻ kỳ dị, trong ánh mắt còn có chút lạnh lùng.
Đây là lời chính Phượng Vô Trù tự nói ra, Lạc Tử Dạ chưa từng nhìn thấy, thế nên cũng không tiện đáp lời. Nàng chỉ hỏi ngược lại: “Tướng quân đã hỏi nhiều vấn đề như thế rồi, vậy bản Thái tử cũng nên hỏi một câu nhỉ! Tướng quân thân là tướng lĩnh một nước, đã không phải công chúa cũng chẳng phải hoàng tử, ngươi cần Thiên Tử Lệnh làm gì?” Hỏi câu này, ánh mắt Lạc Tử Dạ cũng sắc bén hơn rất nhiều! Lẽ nào việc Long Ngạo Địch đứng về phía Hoàng để là giả, muốn giành lấy thiên hạ mới là thật? Nghe nàng nói vậy, Long Ngạo Địch lại bật cười, trong nụ cười lại toát ra vài phần cao ngạo, thậm chí còn mang chút khí thế chỉ thuộc về bậc vương giả, cất lời nói: “Xã tắc sơn hà rộng lớn, long ỷ ở vị trí cao nhất kia, có người đàn ông nào không thèm muốn? Có một số người không muốn là vì tự biết mình vô dụng, không thể đạt được. Nhưng nếu có năng lực, thì vì cớ gì lại không muốn?”
Lạc Tử Dạ thoáng ngẩn người, nhìn thấy vẻ kiêu ngạo không hề thua kém Phượng Vô Trù trên khuôn mặt hắn. Thế nhưng, đó không phải vẻ ngạo mạn như Phượng Vô Trù, mà là một loại cao ngạo khác xa người thường! Nàng sững sờ, vì sao Long Ngạo Địch lại có thể nói những lời như thế này với nàng.
Long Ngạo Địch lại bật cười nói tiếp: “Bệ hạ biết dùng ta không khác gì với việc bảo hổ lột da, nhưng vì muốn áp chế Phượng Vô Trù, nên ông ta bắt buộc phải dùng! Nhưng tầm mắt của ta không nằm ở Thiên Diệu, chút địa phận nhỏ nhoi này, ta cũng chẳng muốn tranh đoạt. Cái gọi là đứng về phía bệ hạ, phò tá vương uy, chẳng qua cũng chỉ là kế tạm thời trên chính trường mà thôi! Nếu Thái tử muốn, thì có thể đứng về phía mặt tướng, ít nhất mạt tướng cũng có thể đảm bảo, hoàng vị của Thiên Diệu chắc chắn là của ngươi!” Trong đầu Lạc Tử Dạ suy tính đủ đường, một lúc lâu sau mới coi như miễn cưỡng hiểu được câu này! Tuy nàng không hiểu vì sao Long Ngạo Địch chỉ nắm giữ một phần ba binh quyền của Thiên Diệu mà lại có chỉ hướng như thế này, rõ ràng là hắn muốn có vị trí của Vương tộc Mặc thị. Thế nhưng, nhìn xuyên qua những hiện tượng ấy, thì nàng có thể nhìn được đại khái bản chất của nó: “Thế nên, việc người đứng ở vị trí cao như thế này trên triều đình, không phải vì hoàng thất Thiên Diệu, cũng không phải vì hoàng quyền Thiên Diệu, mà chỉ vì Phượng Vô Trù sao?”
Hiện giờ trong thiên hạ này, đại để là nghe theo lệnh của Phượng Vô Trù. Hắn muốn có được thiên hạ, thì tảng đá ngáng chân lớn nhất đương nhiên là Phượng Vô Trù!
Long Ngạo Địch cũng không giấu nàng, bèn nói thẳng: “Không chỉ ta, mà trong mắt của Minh Dận Thanh, Hiên Thương Dật Phong, Hoàng đế Đế Thác, phụ hoàng của ngài, thậm chí là tất cả những người cầm quyền trong thiên hạ, thì Phượng Vô Trù đều là người mà họ muốn xử lý triệt để, nhưng lại lực bất tòng tâm! Bất cứ ai muốn giành được quyền lực tối cao trong thiên hạ, thì người họ muốn trừ khử đầu tiên, chắc chắn là Phượng Vô Trù. Mà trước khi trừ khử được hắn, thì mọi người đều phải khom lưng khuỵu gối với hắn cả! Hiển nhiên, mục tiêu của ta, đương nhiên là hắn!”
Lạc Tử Dạ thoáng ngừng thở, cũng hiểu được đại khái, Phượng Vô Trù không chỉ chiếm được vị trí cao nhất, mà cũng là kẻ đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió.