Tô Mạt bất thình lình tức giận. Loại oắt con này mới ít tuổi đã biết
giá họa hại người. Tam tiểu thư nhìn về phía mấy đứa nha hoàn “ Các
ngươi nói xem, có phải nàng ta không!”
Bọn nha hoàn đều biết
tam tiểu thư là hòn ngọc trong tay quốc công và Quốc công phu nhân sao
dám không theo, cho dù không nói rõ ra cũng cúi đầu im lặng. Quốc công
phu nhân khuôn mặt trầm xuống, nhìn về hướng Tô Mạt “ Tứ nha đầu, đây là thật ?”
Tô Mạt tâm tư xoay tít, nếu lập tức nói không phải sự
thật thì Vương phu nhân dù tin cũng vẫn trừng phạt. Nhưng nếu thừa nhận
mình làm thì rắc rối to, há phải cho bọn họ cái cớ để hại mình sao.
Nàng ngay tức khắc làm ra dáng vẻ ủy khuất, nghẹn ngào khóc, đưa tay ra, lí
nhí nói :"Ta không cẩn thận làm đổ giá cắm nến, bị bỏng tay."
Vương phu nhân nhìn thấy trên mu bàn tay nàng có vài giọt nến, nghĩ chắc là
lúc giá nến đổ bắn tung tóe lên. Nàng ta ngồi ở vị trí đó không thể đánh đổ giá nến được, trừ khi là nằm bò xuống. Mà vị trí của tam tiểu thư
lại chiếm lấy toàn bộ giường sưởi, Vì vậy chuyện gì xảy ra không cần nói cũng biết.