Chương 952
Hắn trải tờ giấy ra viết vài chữ, chữ viết dưới ngòi bút như có linh hồn, nét bút lại quỷ dị đa đoan.
Bởi vì hắn không muốn bất cứ ai nhận ra bút tích của mình.
Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy hắn viết xuống thì bút tích quỷ dị của hắn sẽ không có bất cứ kẻ nào nhìn ra được.
Tô Vũ lại hỏi: “Nhiều nhất còn có thể kéo dài được bao nhiêu ngày?”
Quản gia đáp: “Năm đến mười ngày”.
Một lúc lâu sau hắn mới cau mày rồi buông bút nói: “Tin tức của Bắc Hạ khi nào sẽ đến?”
“Cũng trong khoảng thời gian đó”.
Tô Vũ đứng dậy gấp tờ giấy đã khô mực đưa cho quản gia rồi nói: “Đem thư này giao cho đại phu trong dược lư, mời đại phu đến chữa bệnh cho A Nguyệt”.
Quản gia nhận lấy, xoay người đi ra ngoài làm theo lời Tô Vũ. Khi ông ta vừa quay người đóng cửa lại thì đã thấy bóng dáng Tô Vũ lẳng lặng ngồi trên ghế, tuy rằng bóng dáng vẫn đẹp như tranh vẽ nhưng thần sắc lại không hề tốt.
Quản gia lên tiếng nói: “Đại nhân vẫn nên chú ý đến thân thể của mình, trời đêm lạnh giá, đại nhân nên nghỉ sớm đi”.
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Ta biết”.
“Nếu không đợi khi công chúa Tĩnh Nguyệt được cứu thì đại nhân lại đổ bệnh”.
Nhắc đến Thẩm Nguyệt, Tô Vũ lại có phản ứng khác hẳn, giọng điệu dịu đi hai phần, hắn nói: “Ngươi đi trước đi, một lát nữa ta sẽ về phòng nghỉ ngơi”.
Nhưng bất tri bất giác hắn đã ngồi trong thư phòng nghiên cứu sự tình đến tận nửa đêm.
Vết thương trên người Tần Như Lương vẫn chưa lành, hắn ta đã ngủ mê man mấy ngày liền. Thẩm Nguyệt cũng đang bất tỉnh ở Trì Xuân Uyển, quý phủ tuy rằng đã trở nên nghèo túng nhưng cũng không dám lơ là, tất cả mọi người trong phủ đều xốc dậy tinh thần, ngày ngày sắc thuốc, ngày ngày mời đại phu, trang viên không hề yên tĩnh.
Cả phủ dường như đều bị bao trùm bởi mùi thuốc thang và bệnh tật.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen HotMoi. Vào google gõ: Metruyen HotMoi để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!