Đêm hôm khuya khoắt, Hàn Sâm đem một bao thi thể Độc Tinh Hạt Tử cùng một tờ giấy đặt ở trước cửa phòng Tô Tiểu Kiều, sau khi gõ cửa vài cái liền chạy vào trong hẻm nhỏ gần đó, lúc thấy Tô Tiểu Kiều đi ra mang túi và tờ giấy vào, lúc này hắn mới an tâm rời đi.
Giao dịch với Tần Huyên rất thành công, Hàn Sâm thuận lợi lấy được sáu trăm vạn và hơn tám vạn tiền thi thể Độc Tinh Hạt Tử, trở lại gian phòng của mình, nhìn hòm tiền đầy ắp, Hàn Sâm hưng phấn tới mức muốn nhảy cẩng lên.
Mặc dù lúc cha hắn còn sống, hắn cũng chưa một lần nhìn thấy nhiều tiền như vậy.
Hàn Sâm mang theo tiền rời khỏi Tí Hộ Sở, bây giờ hắn hắn chỉ muốn chia sẽ niềm vui này với mẹ và Nghiêm Nghiêm, bọn họ rốt cuộc không cần phải chịu cảnh khốn cùng nữa rồi, cuộc sống khổ cực đã trôi qua.
Lúc trước tuy bán được hai trăm vạn, nhưng đều dùng để giải quyết vấn đề khu nhà cũ, không dư lại một cắc nào, thế nhưng sáu trăm vạn này lại hoàn toàn thuộc về hắn, hai loại cảm giác khác nhau rất lớn.
Mặc dù số tiền này còn chưa không bằng một chiếc may bay tư nhân hào hoa, thế nhưng đối với Hàn Sâm, đây đã là số tiền lớn nhất từ trước tới giờ hắn thấy được.
- Mẹ, Nghiên Nghiên, mọi người mau đến đây, con cho hai người xem một thứ.
Hàn Sâm gọi mẹ và Nghiên Nghiên đến phòng mình, thoáng cái mở chiếc rương tràn đầy tiền ra, toàn bộ tiền bên trong đổ rầm rầm xuống giường.
- Con kiếm ở đâu ra nhiều tiền như vậy?La Tố Lan mở to hai mắt nhìn, phản ứng đầu tiên không phải là vui mừng, mà là sợ hãi, sợ con trai mình đã làm ra chuyện gì nguy hiểm.
- Mẹ, con ở trong thế giới Tí Hộ Sở may mắn săn giết được một con sinh vật biến dị, còn lấy được thú hồn, số tiền này là sau khi bán đi mà có.
Hàn Sâm không dám nói sự thật, sợ La Tố Lan sẽ không chịu nổi.
Chuyện về tinh thể màu đen, đánh chết Hàn Sâm cũng không dám nói ra, đây chính là thứ có thể rước lấy họa diệt môn, hắn tình nguyện cả đời đều giữ ở trong lòng, cho dù nằm mơ cũng sẽ không lộ ra nửa chữ, nếu không chỉ cần hơi truyền ra, chết cả nhà đã là kết cục hạnh phúc nhất rồi.
La Tố Lan nghe xong lập tức dậm chân nói:- Tiểu Sâm, con thật là ngốc, con nên giữ lại thú hồn biến dị kia, về sau con mới có thể phát triển tốt hơn, chúng ta sống khổ một chút cũng không sao, sau này vẫn có thể vượt qua được! - Mẹ yên tâm đi, sau này còn có cơ hội nữa mà, con đã ăn hết thịt của sinh vật biến dị, đã lấy được gen biến dị, về sau con săn giết dị sinh vật sẽ dễ hơn rất nhiều, từ từ sẽ khá hơn, sẽ có cơ hội săn được sinh vật biến dị nữa.
Hàn Sâm nói.
- Thế nhưng mà! La Tố Lan vẫn cảm thấy vô cùng đáng tiếc, sinh vật biến dị sao có thể săn được dễ dàng như vậy.
Đối với người bình thường mà nói, có thể săn được một con sinh vật biến dị đã là chuyện vô cùng may mắn, không kém việc trúng xổ số bao nhiêu, sao có thể dễ dàng trúng thêm lần nữa.
- Hơn nữa Nghiên Nghiên cũng sắp đi học rồi, con không hy vọng con bé sẽ phải học chương trình giáo dục bắc buộc giống như con, hoàn toàn không có chút tiền đồ nào.
Hàn Sâm còn nói thêm.
La Tố Lan nhìn Hàn Sâm, lại nhìn Hàn Nghiên một lúc, trong mắt chảy ra nước mắt:- Đều là mẹ không chăm sóc tốt các con, chuyện này vốn phải để mẹ! - Mẹ có thể nuôi lớn chúng con, trong mắt của con đã rất vĩ đại rồi, dù sao mẹ cũng nên lưu lại một chút cơ hội cho con trai mẹ biểu hiện chứ.
Hàn Sâm cười ôm lấy Hàn Nghiên:- Nghiên Nghiên, em muốn ăn cái gì, hôm nay chúng ta đi ăn tiệc, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó.