- Anh bạn tên gì?Lâm Bắc Phong ném bật lửa và thuốc lá cho Hàn Sâm.- Hàn Sâm.Hàn Sâm cũng không khách sáo, nhận lấy cái bật lửa châm thuốc lá hút một hơi, thuốc lá Rừng Rậm Đen là dùng đặc sản lá tinh dầu của Rừng Rậm Đen chế tạo thành, không chỉ vô hại với thân thể, nó còn có công dụng nâng cao tinh thần.Đối với những người lấy mạng ra liều ở thế giới Tí Hộ Sở mà nói, thuốc lá Rừng Rậm Đen tuyệt đối là thứ tốt.- Sâm ca yên tâm, chờ sau khi chúng ta trở lại Tí Hộ Sở, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề, nếu vấn đề mà tiền có thể giải quyết được, cho tới bây giờ Lâm Bắc Phong tôi đều không để ở trong lòng..Hai người trò chuyện trong chốc lát, Hàn Sâm đại khái đã biết rõ xảy ra chuyện gì, Lâm Bắc Phong này đúng là không phải là người có tiền bình thường, hơn nữa vận may cũng rất tốt, sau khi ngẫu nhiên tiến vào Tí Hộ Sở, vừa vặn lại gặp người quen có thực lực tương đối mạnh ở trong Tí Hộ Sở, y liền ra giá tiền rất lớn mua một bộ thú hồn biến dị, toàn bộ các loại áo giáp thú hồn, binh khí, tọa kỵ, chiến đấu gì đó đều có.Còn thuê một đám người đi theo y lên núi săn giết dị sinh vật, muốn thử thời vận xem có thể săn được sinh vật thần huyết hay không.Khoan hãy nói, vận may của y thực sự không tồi, đúng là lại để cho y gặp được sinh vật thần huyết, nhưng kết quả lại không thể viên mãn như trước, những người mà y thuê tới người chết người trốn, bản thân y cũng hoảng hốt chạy bừa, chạy vào trong núi sâu.Kết quả là ở trong núi sâu cửu tử nhất sinh chạy đến chỗ này, trên đường đi thú hồn mua được đều đã chết sạch, nếu không phải gặp được Hàn Sâm ở chỗ này, chỉ sợ vừa rồi đã bị đám Mãnh Duẫn Thú kia đạp chết rồi.- Sâm ca, nơi này cách Vinh Diệu Tí Hộ Sở của chúng ta bao xa?Lâm Bắc Phong lại hỏi một câu.- Cậu nên hỏi, chỗ này cách Vinh Diệu Tí Hộ Sở của các cậu có xa lắm không.Hàn Sâm cười nói.Lâm Bắc Phong ngây ra một lúc, sau đó sắc mặt đại biến:- Sâm ca, anh không phải đang trêu chọc tôi đấy chứ?- Tôi là từ Cương Giáp Tí Hộ Sở đi tới, nếu như trở về Cương Giáp Tí Hộ Sở, đại khái là phải đi hơn mười ngày.Hàn Sâm cười nói.- CMN, tôi thật sự đã đến phạm vi của Tí Hộ Sở khác rồi à.Lâm Bắc Phong lập tức nhảy dựng lên, vẻ mặt buồn bực.Y có người quen ở Vinh Diệu Tí Hộ Sở, muốn mua thịt và thú hồn rất dễ dàng, nhưng mà đến Tí Hộ Sở khác, vạn nhất chẳng quen biết một ai, cho dù có tiền cũng chưa chắc có thể mua được thịt và thú hồn cao cấp.- Mà rốt cuộc cậu đã làm gì đám Mãnh Duẫn Thú đó vậy? Lúc này rồi mà bọn chúng vẫn không tha?Hàn Sâm nhìn thoáng qua phía dưới, Mãnh Duẫn Thú chẳng những không rời đi, còn ở bên dưới không ngừng gầm rú, giống như con voi đứng thẳng lên, muốn bò lên trên bệ đá công kích hai người.- Ầy, lúc tôi đi đường có hơi đói bụng, sau đó nhìn thấy một con thú con ăn cỏ ở đó, vì vậy.
.
.Vẻ mặt Lâm Bắc Phong đau khổ nói ra.- Vậy thì đúng là bất hạnh rồi, xem ra chúng ta sẽ bị vây ở chỗ này một khoảng thời gian, trước khi Mãnh Duẫn Thú rời đi, chúng ta cứ vui vẻ ở chung đi.Hàn Sâm cười nói.- Đúng đúng, ở chung vui vẻ.Lâm Bắc Phong lộ ra nụ cười lấy lòng tiến đến trước mặt Hàn Sâm:- Sâm ca, tôi khát nước quá, có thể cho tôi uống hai ngụm nước không?- Một cốc 1 vạn tệ.Hàn Sâm nheo con mắt nói ra.- Đậu xanh, không phải mới vừa nói vui vẻ ở chung hay sao?Lâm Bắc Phong buồn bực kêu lên.- Anh xuất tiền, tôi bán nước, đây không phải là vui vẻ ở chung hay sao.Hàn Sâm đương nhiên nói.- Lời này cũng không sai, nhưng mà nước này của anh cũng quá đắt đi, so với nước Tuyết Tuyền Tinh còn đắt hơn, 1 vạn tệ của tôi có thể mua được mấy bình kìa, nước này của anh dù thế nào cũng không phải là nước Tuyết Tuyền Tinh chứ?Lâm Bắc Phong nghiêng mắt nhìn túi nước của Hàn Sâm nói.- Không thể nói như thế, mặc dù đây chỉ là nước ở trong đầm nước, nhưng không biết chúng ta sẽ bị vây ở chỗ này bao lâu, nước tương đương với sinh mạng của chúng ta, không có nước thì nhiều lắm chúng ta chỉ chèo chống được một tuần lễ là sẽ bị chết khát, anh nói xem 1 vạn tệ mua nước này có đáng hay không?Hàn Sâm cười nói.- Đáng giá.