Hàn Sâm trở lại gian phòng của mình, tiếp tục xem tư liệu ở trên internet.
Chỗ kia là nơi một vị tiền bối ở Cương Giáp Tí Hộ Sở phát hiện ra trước đây, có một lần ông ta bị dị sinh vật đuổi theo, bất đắc dĩ trốn vào trong Đầm Lầy Hắc Ám.
Đầm lầy Hắc Ám thì Hàn Sâm cũng biết, cách hơn hai trăm dặm về phía Tây Nam của Cương Giáp Tí Hộ Sở, bởi vì đầm lầy vốn đã nguy hiểm, hơn nữa bên trong Đầm Lầy Hắc Ám có rất nhiều dị sinh vật có độc, căn bản không có ai muốn đi vào trong đó.
Cho dù là thế lực lớn như của Tần Huyên và Thần Thiên Tử, cũng không dám dẫn đội đặt chân tới Đầm Lầy Hắc Ám.
Căn cứ theo vị tiền bối kia từng nói, lúc đó tình huống của ông ta rất nguy cấp, không thể không liều mạng trốn vào trong Đầm Lầy Hắc Ám, kết quả vậy mà lại để cho ông ta may mắn xuyên qua Đầm Lầy Hắc Ám, đi tới một phía khác của đầm lầy.
Xuyên qua Đầm Lầy Hắc Ám tốn tổng cộng gần nửa năm, chủ yếu là con đường quá khó đi, không để ý là sẽ bị sa chân vào trong vũng bùn, hơn nữa còn có các loại độc thú hung ác và độc trùng hoành hành, khiến cho ông ta không thể không thay đổi tuyến đường, thế nhưng lại nhiều lần mất phương hướng ở trong vùng ao đầm, ông ta có thể đi ra được quả thật là một kỳ tích.
Vị tiền bối này ở bên trong tài liệu còn nói rất nhiều kinh nghiệm của ông ở trong Đầm Lầy Hắc Ám, cùng với rất nhiều dị sinh vật mà ông gặp phải.
Trong đó có một lần vị tiền bối này đi vào một khu rừng cổ thụ, nói là rừng cây, nhưng mà cây ở đó kỳ thật rất ít, cách hơn 10m mới có một cây, thế nhưng cây ở đó lại cực kỳ cao lớn, thân cây lớn cỡ mấy người ôm.
Mà ở phía dưới rừng cây kia mọc đầy các loại hoa xinh đẹp, lúc ấy vị tiền bối kia cơ hồ tưởng rằng mình đã thoát khỏi đầm lầy, nhưng mà sau đó vị tiền bối kia mới phát hiện ra, chỗ đó chỉ là một khu vực kỳ dị ở trong đầm lầy mà thôi, ở phía trên những cây đại thụ che trời đó, có rất nhiều tổ ong vò vẽ cực lớn, ít nhất đều lớn cỡ chiếc giường đôi, nguyên một đám treo ở trên đại thụ che trời, ong vò vẽ màu đen từ bên trong bay ra ngoài, kích thước lớn cỡ con dơi vậy.
Lúc đó ông may mắn giết chết một con ong vò vẽ màu đen lạc đàn, mới biết được thứ kia gọi là Hắc Châm Phong, là một loại sinh vật cấp nguyên thủy.
Hơn nữa ông ta còn may mắn nhận được thú hồn Hắc Châm Phong, thú hồn Hắc Châm Phong kia chính là loại hình mũi tên, có thể hóa thành một Hắc Châm Tiễn, không chỉ sắc bén, hơn nữa còn cực độc.
Hắc Châm Tiễn sau đó bị người dùng giá cao mua đi, nhưng vị tiền bối kia còn nói ra một chuyện, mặc dù ông ta không dám đi sâu vào trong khu rừng cây kia, mà lựa chọn đi vòng qua khu rừng, thế nhưng xa xa có thể nhìn thấy ở trong rừng có một cái cây vô cùng lớn, trên tàng cây có một tổ ong lớn cỡ một căn phòng, còn nhìn thấy những con Hắc Châm Phong màu đỏ lớn như con chim bồ câu từ bên trong bay ra ngoài, ông suy đoán loại Hắc Châm Phong màu đỏ này chính là Hắc Châm Phong biến dị.
Bên trong tài liệu còn có hình ảnh của thú hồn Hắc Châm Phong, là vị tiền bối kia trước khi bán đi chụp lại, xác thực giống như lời ông ta nói, cái đầu của con Hắc Châm Phong kia giống như đầu của một con chuột bự, đằng sau có một mũi độc châm dài như cái đuôi con chuột vậy, biến thành Hắc Châm Tiễn toàn thân đen nhánh, đầu mũi tên vô cùng sắc bén, hơn nữa phát ra ánh sáng u ám, nhìn qua liền biết có cực độc.
- Quả thật là thứ tốt.
Hàn Sâm rất động lòng, nếu như trước đây, hắn không dám có ý định càn quét Đầm Lầy Hắc Ám, nhưng mà hiện tại hắn đã có thú hồn Tử Vũ Lân Long biến thành cánh chim, hoàn toàn có thể bay lên phía trên Đầm Lầy Hắc Ám.
Vạn nhất gặp phải nguy hiểm gì, hắn còn có áo giáp và Huyết Tinh Đồ Lục Giả để dùng, đi tới Đầm Lầy Hắc Ám có lẽ cũng không có nguy hiểm gì.
Theo vị tiền bối kia nói, thứ nguy hiểm nhất ở Đầm Lầy Hắc Ám chính là độc thú trốn ở trong bùn, dị sinh vật bay trên bầu trời không nhiều, ông ta cũng chỉ thấy qua một vài con Hủ Thi Điểu cấp nguyên thủy mà thôi.
- Chỉ là không có vị trí cụ thể của khu rừng cây kia, đi vào tìm sẽ có chút phiền phức.
Hàn Sâm nghĩ, tạm thời để chuyện này sang một bên, bấm dãy số của người thợ rèn kia, hẹn y ra gặp mặt, muốn đưa mũi tên gãy cho y nhìn thử xem có thể sửa được hay không.
Đã đến địa điểm hẹn trước, Hàn Sâm đưa mũi tên gãy cho người thợ rèn, hỏi ông ta có thể sửa được hay không, người thợ rèn chỉ lạnh lùng nói một câu:- Không thể sửa, tự mình tìm thợ hàn hàn lại, nhưng mà sự bền dẻo và tính ổn định đều hạ thấp trên diện rộng, trọng tâm cũng sẽ chếch đi, cần phải điều chỉnh một lần nữa, mũi tên này đã bị phế.