Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
Nhóm Dịch: Vạn Yên Chi Sào
- Đáng giận!
Vân Phi Dương nắm thật song quyền, không để ý đến Lương Âm, trực tiếp đi tới mép cung điện, sau đó nhảy lên, hái Địa Linh Chi đã thành hình xuống, nói thầm:
- Thần Giới chẳng lẽ diệt vong như vậy!
Nghĩ đến đây, hắn quay lại nhìn thi thể khắp nơi trên đất, cũng rốt cuộc cũng minh bạch, vì sao hung thú chết nhiều như vậy lại không có chút máu nào, nơi này khẳng định bố trí Thị Huyết Hồi Quang Trận, huyết dịch là tài nguyên quan trọng duy trì trận pháp.
- Là ai bố trí?
- Cố ý chuẩn bị cho ta sao?
- Thị Huyết Hồi Quang Trận là trận pháp có thể tái hiện hình ảnh trong quá khứ, chỉ có người Thần Giới có khả năng phát động, đây nhất định là cường giả nào đó bố trí, mình trong lúc vô tình lại tới đây, có lẽ không phải trùng hợp, có lẽ tồn tại một loại quan hệ nhân quả nào đó!
- Xem ra, phải đi nghiên cứu lịch sử thần giới một phen mới được.
Vân Phi Dương âm thầm nghĩ, sau đó nắm lấy tay Lương Âm nói:
- Chúng ta đi thôi.
Liên tiếp xuất hiện quái tượng, để tâm thần Lương Âm hoảng hốt.
Vân Phi Dương nắm lấy tay nàng, nàng cũng không giãy dụa mà mặc cho hắn nắm lấy, giờ này phút này nàng chỉ ước mau mau rời khỏi địa phương khủng bố này.
Hai người rời Thạch Điện không bao lâu, thi thể Hung Thú lưu giữ trong điện nhanh chóng khô đi, hóa thành bột phấn ngân sắc, trận pháp cũng sụp đổ, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Ô ô
Thạch Điện vang lên thanh âm quỷ dị, cho người ta một loại cảm giác giải thoát, hình như đã hoàn thành một loại sứ mệnh nào đó, ầm ầm sụp đổ.
- Thả ra ta!
Lương Âm từ trong thác nước nhảy ra, hung hăng hất tay Vân Phi Dương ra, sau đó xấu hổ giận dữ rời đi.
Vân Phi Dương cũng không để ý đến nàng, hắn thủy chung nghĩ đến Thần Giới nơi mình đã từng tu luyện ba ngàn năm chỉ sợ hiện tại đã xong đời, tràng cảnh khi ấy, các cường giả nhao nhao lao vào vòng xoáy phi hồi yên diệt, khắc sâu trong tâm trí hắn!
Bị vòng xoáy khổng lồ thôn phệ sao?
Mặc dù cường giả như Thuần Dương thần, hay như Cửu Thiên Thần Nữ cũng khó có thể chống lại?
Đương nhiên, Vân Phi Dương càng để ý đến một vấn đề, đám người kia đến cùng thấy cái gì, mới có thể xông đi lên chịu chết, chẳng lẽ bên trong vòng xoáy ẩn giấu chí bảo để người ta khó khống chế tham niệm?
- Không có khả năng!
Hắn phủ định ý nghĩ này, thầm nghĩ:
- Cửu Thiên Thần Nữ không xông lên, trong vòng xoáy khẳng định không phải bảo vật!
Mọi người tại Thần Giới đều biết Cửu Thiên Thần Nữ có sở thích cất giữ bảo vật, nàng nắm trong tay Cửu Thiên, cũng là không gian cất giữ bảo vật nổi tiếng.
Năm đó Vân Phi Dương xông Cửu Thiên, đầu tiên muốn học hỏi kinh nghiệm, hai là muốn đi trộm mấy món chí bảo tiện tay đùa giỡn một chút, kết quả bị rất nhiều bảo vật tự chủ vận hành vây khốn, rơi vào đường cùng đành đánh nát tam thiên mới có thể chạy trốn.
Nếu như bên trong vòng xoáy tồn tại Chí Bảo khiến người ta mất đi lý tính, Cửu Thiên Thần Nữ khẳng định sẽ là người đầu tiên xông lên, nhưng chỉ thấy nàng xếp bằng bên dưới, thậm chí ném Đỉnh Cấp Chí Bảo - Cửu Thiên Họa Quyển bình thường coi như sinh ra bên ngoài, cái này quá không thể tưởng tượng nổi!
- A a!
Vân Phi Dương thực sự không nghĩ ra, sau cùng ôm đầu kêu to, thống khổ lớn nhất nhân sinh, nhất định giống như hắn hiện tại, thấy được nguyên nhân tại sao cường giả Thần Giới vẫn lạc nhưng lại như không thấy được gì. Đến cùng tại sao đám người ấy lại liều mình xông vào vòng xoáy? Tại sao?
- Có bệnh.
Lương Âm đi phía trước, lạnh lùng lườm hắn một cái.
- Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa…
Vân Phi Dương khống chế tâm tình, dần dần tỉnh táo lại.
- Vô luận Thần Giới diệt vong, chư Thần vẫn lạc, bên trong vòng xoáy có tồn tại cái gì đối với mình hiện tại không có quan hệ, chỉ có tu vi không ngừng cường đại, mới có năng lực thăm dò nguyên nhân.