Lọc Truyện
Từ ngày 12/7/2024: Metruyenhot sẽ chuyển sang dùng tên miền metruyenhotmoi.com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé!

Thần Y Vương Phi Quá Kiều Mị

Chương 293

“Thử từng giọt máu ở chỗ này” Tần Lam Nguyệt chỉ vào một chỗ.

Lục Cận nửa tin nửa ngờ mà nhỏ một giọt máu, hiện lên là nhóm máu Bí

Ông ta giơ tầm thẻ xét nghiệm lên, vui vẻ đến nỗi hoa tay múa chân nói: “Chuyện này, chuyện này thần kỳ quá. Cái này làm như thế nào? Mau dạy ta làm đi.”

“Không làm được.” Tần Lam Vũ nói: “Bây giờ không có điều kiện để làm”

Lục Cận lập tức xìu xuống, vẻ mặt thất vọng: “Muội đến từ nơi nào?”

“Trong giấc mơ.” Tần Lam Nguyệt sợ ông ta hỏi đến cùng nên cười nói: “Sư huynh không cần tiếc, y học mà chính là đời trước trồng cây đời sau hỏng mắt”

“Huynh nhìn tấm thẻ xét nghiệm này.” Nàng chỉ vào chữ cái bên trên.

“Ban đầu lấy huyền phù hồng cầu có được từ máy ly tâm để xác định, sau này trải qua sự cải thiện không ngừng, chỉ cần nhỏ máu tươi là có thể xét nghiệm được. Chuyện chúng ta không làm được thì thế hệ sau có thể sẽ làm ra tốt hơn dựa theo cơ sở của chúng ta, chúng ta làm tốt chuyện hiện tại là được rồi.

Lục Cận nghe xong ngắn cả người, mặc dù ông ta không hiểu nhưng rất đồng ý cầu nói “đời trước trồng cây đời sau hóng mát”.

Một chút kinh nghiệm có thể trở thành gợi ý cho đời sau, giống như một số manh mối mà Thiên Linh đạo nhân để lại, có rất nhiều người được ông ta phát huy và cứu được vô số người.

Ông ta giơ ngón tay cái lên: “Không hổ danh là tiểu sư muội của ta.

“Đúng rồi, vừa nãy ta nghe các ngươi nói cái gì mà cùng cha khác mẹ, còn muốn so sánh cái gì đó?” Tần Lam Nguyệt nhíu mày, liếc mắt nhìn Đông Phương Lý. Là nhi tử và con dâu nếu như kiểm tra cơ thể của hoàng đế là không hợp lễ.

Nhưng Lục Cận là ái phụ của Hoàng đế sẽ không có gì đáng lo ngại.

Nếu như giải thích chuyện của Cửu đệ cho phụ hoàng thông qua Lục Cận, có lẽ hơn nửa là thành công.

Đông Phương Lý khẽ chớp lông mi, trầm giọng nói: “Lam Nguyệt, nhờ Lục Cận giúp là con đường nhanh gọn nhất. Nếu như có thể thì ngươi hãy nói cho ông ta biết về chuyện con ngươi xanh đen mà người từng nói với ta xem thế nào? Hoặc là nói nhiều hơn một chút thì Lục Cận sẽ hiểu nhiều hơn, như vậy sẽ nắm chắc hơn.

“Đúng vậy.” Tần Lam Nguyệt cũng đồng ý.

Nàng nheo mắt rồi rót một ly rượu cho Lục Cận: “Sư huynh à, huynh có muốn biết quy tắc di truyền giữa phụ mẫu và đứa trẻ không?”

Lục Cận nhíu mày, khoát tay nói: “Nhỏ máu nhận thân thì bỏ đi, không đáng tin.”

“Không phải là nhỏ máu nhận thân.” Tần Lam Nguyệt bảo người cầm giấy bút ra rồi vẽ rất nhiều ký hiệu lên trên đó.

Lục Cận nghiêng đầu, ông ta hiểu rất rõ về ký tự nhưng không hiểu ý nghĩa khác.

“Những thứ mà phụ mẫu di truyền cho đứa con gọi là gen. Những thứ này kiểm soát đặc trưng cơ thể của đứa trẻ và cũng là nguyên nhân của rồng sinh rồng, phượng sinh phượng”

Lục Cận rất hứng thú, ông ta không uống rượu nữa mà đang ngồi ngay ngắn giống như một học sinh tiểu học và chăm chú nghe cô giáo Tần giảng bài.

“Gen được phân thành tính trội và tỉnh lặn” Tần Lam Nguyệt cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản nhất: “Tính trội chính là có thể biểu hiện ra bên ngoài, còn tính lặn là không biểu hiện ra bên ngoài”

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhotmoi . Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận