Trì Vãn Ngưng thở dài: “Ta đã nói rồi, chuyện này cần nguòi dẫn.
Chiến tranh vốn không phải là thứ thuộc về lý trí, một số thời điểm bên phát động chiến tranh chưa chắc đã đánh vì chắc chắn nắm được chiến thắng.
Đánh, có thể chỉ vì muốn đánh...!Có quá nhiều người làm việc không buồn nghĩ tới hậu quả.”Hứa Ngạn Văn cười lớn: “Sư muội nói gì cũng có căn cứ.
Vậy là đang ám chỉ ai ư?”Trì Vãn Ngưng trợn mắt khinh thường.Cô vốn đã đẹp, cái trợn mắt này khiến xương cốt Hứa Ngạn Văn mềm nhũn.Trì Vãn Ngưng đã tiếp tục châm trà cho hắn, rồi nhẹ nhàng nói: “Sau này sư huynh đừng nói linh tinh như vậy.
Còn Ninh sư đệ, sư đệ thấy hai người chúng ta nhìn nhận ra sao?”Ninh Dạ không định thể hiện gì trước mặt mỹ nhân này nhưng ngẫm lại với dung mạo của mình lúc này thì có biểu hiện tốt đến mấy chắc đối phương cũng chẳng để vào mắt.
Cái tình tiết máu chó mà mọi người hay nói chắc không diễn ra trên người mình đâu, nếu mình chỉ nói vài lời khiến người ta kinh ngạc là làm cho tâm hồn Trì Vãn Ngưng điên đảo, vậy thì thói đời quá đơn giản rồi.Nhưng nếu biểu hiện tốt biết đâu lại được coi trọng, cơ hội sẽ càng nhiều.Y bèn nói: “Ta nghiêng theo cái nhìn của sư tỷ.
Thế giới Trường Thanh này đã yên bình quá lâu rồi, có lẽ không tới trăm năm sau sẽ có biến cố lớn xảy ra.”Đối với tu tiên giả, thời gian trăm năm không phải là dài.Ngay cả Trì Vãn Ngưng cũng không dám nói biến cố lớn sẽ xảy ra trong vòng trăm năm, nghe vậy rất kinh ngạc, Hứa Ngạn Văn càng bất mãn: “Cho dù muốn lấy lòng mỹ nhân thì sư đệ cũng không thế nói những lời kinh khủng như vậy được!”Hắn chẳng hề đề phòng gì Ninh Dạ, nói vậy chỉ là vì lập trường khác biệt, lên tiếng phản đối.Trì Vãn Ngưng cười nói: “Cứ nghe sư đệ giải thích nguyên nhân đã.”Ninh Dạ bèn nói: “Ta không chỉ cho rằng chiến tranh nhất định sẽ xảy ra, hơn nữa còn bùng phát ở Hắc Bạch thần cung đầu tiên.”Câu này vừa nói ra, hai người đều kinh ngạc, ánh mắt Trì Vãn Ngưng lập lòe ánh sáng, quan sát kỹ Ninh Dạ.Ninh Dạ chẳng hề khách khí, lấy tay chấm trà, vẽ lên bàn, tạo thành một tấm bản đồ đại lục Trường Thanh.Vừa vẽ hắn vừa nói: “Trường Thanh có cửu châu, phân bổ ở khắp nơi trong đó Yên Vũ lâu ở Hải châu, chiếm giữ vùng biển, tạm không bàn đến.
Tám châu khác chia ra khắp các đại lục nam bắc đông tây.