Nhưng yêu ma hành động một lần cũng chỉ có một hai người bị ăn thịt.Tiên nhân ra tay khéo chẳng còn cành cây cọng cỏ.Chính vì vậy cho dù yêu ma có quấy phá, đa số bách tính cũng chẳng dáo báo lên, thậm chí còn lấy đó làm vui -- ít hơn mấy người thì cũng bớt vài cái miệng tranh ăn.Dân chúng không thể đối kháng lại với tiên, vậy lấy gì mà sống?Chỉ có đường chết mà thôi!Người chết nhiều rồi, những người còn lại sẽ sống được.Việt Tú Tú cảm thấy mình rất lương thiện nhưng không đừng quên chuyện đầu tiên khi cô nàng tới đây là hô đánh hô giết, thấy chút lương thực là trong trấn khó khăn lắm mới thu gom được, cô nàng còn khinh thường chúng quá rác rưởi.Việt Tú Tú là kẻ ác ư?Cái này thì chưa chắc, nhưng cô nàng cũng chẳng thể kháng cự lại đại thế, đành phải ngầm thừa nhận.Đây chính là hiện thực.Tất cả những ai muốn thay đổi những điều này đều bị tiêu diệt.Số ít cường đại an tâm hưởngt hụ.Trung tầng có một số người còn chút lương tâm nhưng lại bất lực không thể thay đổi được, chỉ có thể thuận theo làn nước.Vì vậy Ninh Dạ nói cho Việt Tú Tú, cô nàng đã hiểu nhưng lại chẳng làm gì.
Việt Tú Tú vẫn sẽ đi theo con đường của mình, đối với cô nàng, không chủ động hại người chính là lương thiện.Nhưng dù vậy, có lẽ chỉ một lần vô tình, một hành động tùy ý sẽ khiến bách tính chịu khổ chịu nạn.Ví dụ như bây giờ.Ngay lúc Việt Tú Tú đang suy nghĩ, một giọng nói âm u lạnh lùng cười lên: “Hóa ra là kẻ gà mờ chẳng biết gì cả.”“Yêu ma?” Nghe nói vậy, Việt Tú Tú lập tức xông ra ngoài, pháp lực quét qua, trong trấn sụp đổ, hóa thành một đống phế tích.Trấn trưởng đờ đẫn nhìn cảnh tượng này, trong lòng đã chuẩn bị từ trước, hoàn toàn không có cảm giác.Kẻ đột nhiên xuất hiện chính là một ma vật toàn thân đỏ rực, như một giọt máu.Ninh Dạ đã nhận ra: “Là huyết ma cấp thấp,Huyết ma khát máu, đa số thủ đoạn là sử dụng máu tươi.Lúc này tên huyết ma kia cười gằn nói: “Thượng tiên cái chó gì, chỉ là một đám ra vẻ đạo mạo, trong lòng thì kinh tởm, ma ta mặc cảm không bằng.”“Nhận lấy cái chết!” Việt Tú Tú đã xuất kiếm đâm ra.Sư phụ của cô là Ngũ Dương Công Tử, tu luyện Tố Nữ Thanh Cương, Thủy Vân Kiếm Quyết, trong tay là một thanh bảo kiếm pháp khí, lúc này vừa xuất kiếm đã thấy kiếm khí màu xanh mênh mông bùng lên, bao phủ huyết ma trong kiếm quang.Huyết ma kia lại cười một tràng dài, phun ra một luồng huyết khí.
Huyết khí đó như vật sống, không ngờ lại hóa thành móng vuốt màu đỏ tươi đánh về phía kiếm khí màu xanh.