Nàng còn nghĩ lần này lại là thích khách, lại phải đợi rất lâu, mấy phút sau, không ngờ bọn người của Sở Diệp Hàn đã xử lí gọn bọn thích khách.
Mạch Lan kế bên nói: “Ta e trước khi ám sát, không ngờ tới rằng chúng ta lại ở chỗ bí mật bảo vệ cho Vương gia, vì vậy mới dẫn hơi ít người trốn vào đồng hoang. Có điều nương nương không biết rằng người của Vương gia từng bị ám sát rất nhiều lần trong một năm vì vậy nên đã quen với nó rồi.”
Không phải Vương gia lợi hại sao, sớm đã đoán được xảy ra chuyện bên cạnh lại còn dẫn theo rất nhiều cao thủ.
Vương gia trước nay luôn là người tính toán, lên kế hoạch tỉ mỉ. Nếu không thì thù địch tứ phía, không sống nổi đến ngày hôm nay.
Mấy cái tên tiểu lâu la như vừa rồi bọn họ còn chẳng thèm để ý đến.
Vân Nhược Linh há hốc miệng ngạc nhiên, “Một năm Vương gia các người phải trải qua bao nhiêu vụ ám sát? Bao nhiêu lần vậy?”
“Ít thì vài lần nhiều thì mười mấy lần, tùy tình hình.” Mạch Lan nói.
“Mười mấy lần? Không phải là mỗi tháng đều sẽ bị ám sát một lần chứ? Nếu như ta ở cùng với hắn không phải là ta cũng sẽ bị liên lụy sao?”
Hóa ra làm Ly Vương phi cũng không đẹp đẽ gì mấy, trái lại còn nguy hiểm như thế.
Vân Nhược Linh nói xong quay đầu lại muốn chạy trốn.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhotmoi . Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!