Lọc Truyện
Từ ngày 12/7/2024: Metruyenhot sẽ chuyển sang dùng tên miền metruyenhotmoi.com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé!

Độc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)

Quỷ hồ đồ nhíu mày nói: “Cho dù có, nhưng nơi này vừa ẩm vừa lạnh, có lẽ cũng chẳng khá hơn chút nào đâu.”

Dừng một chút, nó nói tiếp: “Hái hai cái lá cây đi...” Quỷ nhu nhược trừng mắt liếc nó một cái, nói: “Đi tìm trước đãt” Ba con quỷ chia nhau ra tìm.

Bên này Túc Bảo cởi áo khoác, tay nhỏ chân nhỏ ôm mình ngồi xổm trên mặt đất.

Nước mắt đọng trên lông mi bé còn chưa khô, bé hít mũi, nói: “Không được nhìn...”

Quỷ đào hoa mắc cười nói: “Được, không nhìn không nhìn! Mọi người đều là nữ, bé ngoan đừng căng thẳng.”

Lúc này lại truyền đến tiếng xương cốt cọ xát.

Túc Bảo cảm thấy rất lạnh, ném quả cầu lửa ra cũng tốn sức, quả cầu lửa yếu ớt chiếu sáng nơi truyền đến âm thanh.

“Cạc cạc cạc...” “Cạc cạc cạc...”

Âm thanh đó càng lúc càng gần.

Một bóng đen xuất giữa bầy “thi thể” đang im lặng đứng sừng sững, từng bước từng bước đi tới...

Đáy lòng Túc Bảo căng thẳng, bỗng nhiên nhìn thấy khuôn mặt của người nọ, vui mừng nói: “Mợ cả!”

Trên vai Diêu Linh Nguyệt cắm một rễ cây héo rũ, chân của cô ấy bẻ ngoặt với một góc độ không thể tưởng tượng nổi, đã gãy hoàn toàn.

Một cái xương trắng đâm thủng đùi của cô ấy, bàn tay cũng bị xương trắng sắc bén đâm thủng.

Gô ấy kéo lê cái chân, gian nan từng bước một đi tới. “Mợ cả...!” Túc Bảo vội vàng đứng lên.

Diêu Linh Nguyệt cố gắng ngẩng đầu, trong giây phút nhìn thấy Túc Bảo, đáy mắt cô ấy hiện lên sự vui mừng.

Cô ấy đi nhanh hơn một chút, đẩy đám “thi thể” đang đứng sừng sững bên cạnh qua một bên, nhanh chóng đi đến trước mặt Túc Bảo.

Diêu Tinh Nguyệt ngẩn người nhìn Túc Bảo, chợt dùng sức rút rễ cây khô xuyên thấu bả vai ra, lại nhổ cái xương đang cắm ở trên đùi ra, bởi vì không có

cảm giác đau nên chỉ có thể nghe thấy tiếng xương cốt cà vào nhau thôi.

Rút hai thứ này ra xong, Diêu Linh Nguyệt lập tức cởi quần áo ra, cô ấy cầm lấy quần áo của mình vụng về đắp lên người Túc Bảo.

“Mặc...” Cô ấy nói.

Túc Bảo đang lạnh đến run rẩy chợt cảm thấy ấm áp, cảm giác ấm áp này giống như ngày trước khi bé sắp chết trong đống tuyết, cậu út đã phủ thêm quần áo cho bé vậy.

“Cảm ơn mợ cả...” Mũi Túc Bảo cay cay, ôm lấy cô ấy.

Nhiệt độ cơ thể của Diêu Linh Nguyệt chỉ có mười lăm độ, vào giờ này khắc này lại ấm áp một cách lạ thường.

Cô ấy dùng sức ôm lấy Túc Bảo, lại vụng về quấn chặt áo khoác đang phủ trên người Túc Bảo.

Diêu Linh Nguyệt mím môi, trong mắt hiện lên vẻ tự trách: “Mỏng...”

Cô ấy không cảm nhận được nhiệt độ, cho nên không mặc áo khoác quá dày, chỉ khoác một cái áo lông cừu mỏng manh.

Không giữ ấm được giống như áo lông.

Diêu Linh Nguyệt lập tức muốn cởi thêm quần áo trên người mình ra, nếu không phải ban nấy cô ấy vừa mới lội nước nên ống quần bị ướt, cô ấy còn định cởi cả quần ra cho Túc Bảo mặc.

Túc Bảo vội vàng ngăn cô ấy lại.

“Không cần đâu mợ!”

Mợ cả chỉ mặc mỗi áo lót ở bên trong, nếu cởi ra nữa...

Quỷ đào hoa ngồi xổm xuống, kéo đai lưng trên áo khoác lông cừu xuống, giúp Túc Bảo sửa sang lại quần áo, sau đó lại dùng đai lưng buộc chặt.

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhotmoi .com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận