Tây Vũ lịch năm 8329, thời thế loạn lạc, mạng người như cỏ rác, phiên vương cát cứ, quần hùng nổi dậy. Minh Vũ Đế lên ngôi, trấn áp quân phản loạn của ba đại phiên vương, thây chất đầy đồng, tình hình loạn lạc khắp nơi trong nước cuối cùng cũng được bình ổn.
Đông Lâm Quận thuộc vùng trung bộ của Tây Vũ Đế Quốc, một nơi nằm sâu bên trong Liên Vân Sơn Mạch, ở đây cây cối cao chọc trời, núi đá cao chót vót hiếm thấy. Tận sâu bên trong rừng rậm, mười tám tòa thành dạng pháo đài bằng nham thạch được dựng lên, những tòa thành này rộng lớn sừng sững, không biết người xưa đã tốn bao nhiêu công sức mới có thể đem từng tảng cự thạch từ bên ngoài di chuyển đến đây, xây dựng ra những công trình kiến trúc hùng vĩ như thế này.
Mười tám tòa thành bảo, mỗi một tòa đều do một nhóm người cùng họ cai quản, được gọi là Liên Vân Thập Bát Bảo, bọn họ chính là một cỗ thế lực có chút tiếng tăm tại Đông Lâm Quận.
Diễn võ trường, Diệp gia bảo.
Ánh ban mai xuyên thấu qua những khe hở giữa những ngọn núi xa xa, chiếu sáng khắp nơi trên diễn võ trường. Sáng sớm tinh mơ, nơi này đã đầy ắp người là người.
Advertisement
- Đạo của võ học, cần cù bù thông minh, lúc mặt trời vừa lên cao chính là lúc mà nguyên khí mênh mông nhất trong ngày. Nếu ngay tại lúc này chăm chỉ tu luyện thì có thể làm ít được nhiều.
Một người đàn ông trung niên thân hình vạm vỡ đang đứng giảng giải cho một đám thiếu niên tu luyện võ nghệ. Diệp gia bảo có khoảng hơn một nghìn tộc nhân, nếu chỉ tính những thiếu niên từ mười đến mười tám tuổi có thể tu luyện võ nghệ thì cũng có khoảng hai ba trăm.
Những thiếu niên này đang đứng thành một trận thế hình vuông, tập luyện quyền pháp, quyền cước bọn họ đánh ra gọn gàng linh hoạt, nhịp nhàng.
Advertisement
- Bất động như núi, động như bôn lôi. Đạo để chiến thắng kẻ địch, điều đầu tiên chính là một chữ “nhanh”. Võ nghệ trong thiên hạ, duy chỉ có “nhanh” là không thể phá. Vũ kỹ của Diệp gia chúng ta, chú ý, chính là một chữ “nhanh” này!
- Nói nhỏ thôi, dù sao hắn cũng là con của tộc trưởng.
- Con của tộc trưởng thì thế nào, từ trước tới giờ con cháu Diệp gia chúng ta đều không phân biệt ai hơn ai kém, hắn là gì mà được ưu tiên!
Hai tên đệ tử trong gia tộc kia cố ý nói thật lớn để cho Diệp Thần nghe được. Diệp Thần nhắm mắt lại, xem như không nghe không thấy, mạnh mẽ nhịn xuống, nội tậm tự giễu cười một tiếng. Nếu là trước đây thì hắn nhất định sẽ xông tới đập cho bọn chúng một trận, nhưng hiện tại, hắn đã học được cách nhẫn nại. Bây giờ, hắn chẳng qua chỉ là một phế nhân, căn bản không phải đối thủ của hai tên kia.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhotmoi . Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!