Phạm Lam đứng trong tàu điện ngầm, ánh mắt lướt qua một lượt, cảm thấy có gì đó không ổn lắm.
Có rất nhiều người sử dụng tàu điện ngầm vào buổi sáng, điều này rất bình thường.
Mọi người đều mang dáng vẻ chưa tỉnh ngủ, chuyện này cũng rất bình thường.
Nhưng trên đỉnh đầu mỗi người đều có một đám khí thể bay lơ lửng, điều này thì rất không bình thường.
Màu sắc, hình dạng, kết cấu của khí thể cũng không giống nhau.
Ví dụ như nam nhân viên văn phòng dựa vào cửa ngủ gà ngủ gật kia, khí thể ở đỉnh đầu là màu xanh lẫn trong xám, phảng phất như một đám sương khói. Cô gái trẻ tuổi cười ngây ngô bấm điện thoại bên cạnh, khí thể trên đỉnh đầu là màu hồng phấn, kết cấu như kẹo bông gòn. Người đàn ông trung niên bụng phệ ngồi đối diện với Phạm Lam đang xem video ngắn trên douyin, thỉnh thoảng lại cười ha ha, khí thể ở đỉnh đầu ông ta vậy mà lại là một đống xám xịt, kết cấu rất ổn định.
Ngoài ra khí thể trên đỉnh đầu nhiều người khác đều không có hình dạng đặc biệt, có người thậm chí chỉ là một ít tro mỏng bao quanh đỉnh đầu.
Những thứ đó là gì? Ảo giác?
Phạm Lam chớp chớp mắt, những khí thể đó biến mất.
Phạm Lam cảm thấy mấy thứ này có thể là di chứng của việc sống lại.
Xuống xe tại trạm Xuân Thủy ở Hà Tây thì sẽ thấy khu công nghiệp văn hóa mới được xây dựng ở Xuân Thành, do chính phủ xúc tiến đầu tư, nhà lầu cao san sát, đây đều là những ngành công nghiệp mới nổi. Ví dụ như thương mại điện tử, trang web truyền thông mới, công ty video ngắn, các công ty kinh tế nổi tiếng internet, nhìn qua có cảm giác như thế giới khoa học viễn tưởng trong tương lai.
Phạm Lam làm content marketing ở một công ty App truyền thông mới, công ty tên là “Cách Tử Gian”, chủ yếu là tạo tài khoản công chúng rồi đăng các loại văn súp gà, giai thoại kỳ lạ, chuyện ồn ào tình cảm để tranh thủ sự chú ý, loại công ty này ở khu công nghiệp văn hóa không có một ngàn cũng có tám trăm, chỉ cần thuê một văn phòng, thuê mấy công nhân là có thể dựng lên.
Mấy năm trước, mấy công chúng hào* (phiên bản Wechat của Facebook) này phát triển mạnh mẽ nên đúng là có thể kiếm chút tiền lời, nhưng mấy năm nay cạnh tranh gay gắt hơn, đất nước cũng tăng cường kiểm soát, lợi nhuận càng ngày càng thấp, cạnh tranh càng ngày càng kịch liệt. Nếu muốn sống sót ở thị trường này thì hoặc là liên kết đoàn đội, hình thành ma trận WeChat, tấn công tập thể công chiếm thị trường, hoặc là ôm đùi những công ty lớn, nhặt nhạnh chút cơm thừa canh cặn từ lũng đoạn truyền thông.
“Cách Tử Gian” chính là một công ty chuyên ôm đùi để sống, công ty làm chỗ dựa sau lưng cho nó là công ty quảng cáo phim điện ảnh số một số hai trong nước. Mấy năm nay, ngành điện ảnh như trời đông giá rét, thị trường co chặt, áp lực sinh tồn càng ngày càng tăng, điều này thể hiện trên người những công nhân bình thường bằng một câu: Nam nữ bình đẳng, tất cả đều phải 996(1) lại còn không có tiền tăng ca.
(1)996: Văn hóa 966, tức làm việc 9 giờ sáng đến 9 giờ tối suốt 6 ngày/tuần.
Phạm Lam đứng ở cửa cao ốc Kim Vận, nhìn đám người chen chúc vội vã xông vào cổng, không khỏi thấy hơi cảm khái. 12 giờ trước, cô cũng từng là một người trong số bọn họ, dùng mạng đổi tiền, nhưng hiện giờ cô đã khác xưa, cô là Phạm Lam đã chết một lần, cô là Nữu Hỗ Lộc Thị Phạm Lam!
Đã sắp 9 giờ, người ở trước cửa dần dần ít đi. Phạm Lam không sốt ruột, căn cứ vào kinh nghiệm của cô thì hiện giờ là giờ cao điểm của thang máy, cô chỉ cần chờ thêm 15 phút là có thể chiếm dụng thang máy một mình.
Ánh nắng hôm nay vừa đủ, mặt cỏ trên bồn hoa trước tòa nhà nhú lên một tầng chồi non xanh mượt, gió nhẹ ấm áp thổi qua mặt, phảng phất mềm mại như cọ trang điểm.
Phạm Lam vươn vai, nhàn nhã phơi nắng.
“Xin hỏi, nơi này là cao ốc Kim Vận đúng không?” Có người ở đằng sau hỏi.
Phạm Lam quay đầu lại, cô thấy một thanh niên trẻ tuổi.
Hắn mặc chiếc quần tây cắt cúp màu cà phê, mang giày thể thao màu trắng, khoác một chiếc áo lông hồng trên người, tay áo rất dài rũ xuống, chỉ lộ ra mấy ngón tay thon dài và một chiếc di động màu xanh lam. Tóc của hắn đen đến nỗi tỏa sáng, tóc mái ngoan ngoãn che khuất vầng trán, tóc mái hai bên cong thành hai dấu móc trong.
Trừ chuyện này ra thì Phạm Lam chưa thấy rõ những điều khác.
Cô không thấy rõ mặt người đàn ông này, dường như trên mặt hắn phủ một tầng sương mù nhàn nhạt, chỉ có thể mơ hồ xác định vị trí của ngũ quan, nhưng không thấy rõ hình dạng cụ thể.
Phạm Lam xoa đôi mắt, phát hiện ngoại trừ mặt người đàn ông này thì những thứ khác cô đều có thể thấy rõ.
Người đàn ông nhìn phản ứng của Phạm Lam, dường như hơi hoảng loạn, bấm điện thoại vài cái, lại giơ điện thoại di động lên chiếu đến ánh mặt trời. “Hay là lại đi lầm đường?”
“Đây là cao ốc Kim Vận.” Phạm Lam nói.
Người đàn ông nhẹ nhàng thở phào, “Cảm ơn cảm ơn.”
Hắn nhanh chóng đi vào cửa, Phạm Lam sửng sốt vài giây rồi cũng đuổi theo vào.
Trong đại sảnh vô cùng an tĩnh, chỉ có hai người đánh máy tính lộc cộc trước quầy, chỗ làm thủ tục cũng không có người, tất cả thang máy đều ngừng ở tầng cao nhất —— Không thấy người đàn ông kia đâu cả.
Có lẽ người nọ là công nhân của công ty khác, Phạm Lam nghĩ, rốt cuộc nơi này có hơn hai mươi công ty nhỏ.
Thang máy rất nhanh đã xuống tới, quả nhiên không ngoài dự đoán của Phạm Lam, thang máy chỉ có một mình cô.
Phạm Lam ấn đến tầng 25, thang máy đi tới tầng 3 thì “tinh” một tiếng ngừng lại, một chàng trai đưa cơm hộp đi vào.
Chàng trai mặc trang phục đưa cơm hộp màu vàng, rất cao và gầy, gần 1m9, đứng trong thang máy làm hình thành một loại cảm giác bị áp bách mạnh mẽ.
Phạm Lam tránh sang một bên, liếc mắt nhìn chàng trai đưa cơm hộp một cái. Hắn đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen trên đầu, vành nón cụp xuống rất thấp, chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt dưới, cằm nhọn, môi mỏng, nhan sắc có lẽ không tệ lắm.
Hắn đeo trên lưng một cái rương đựng cơm hộp lớn, đứng thẳng người. Dường như hắn cảm giác được tầm mắt của Phạm Lan, lại đè mũ thấp xuống.
“Tầng mấy?” Phạm Lam hỏi.
Chàng trai trả lời: “25.”
Tầng 25? Đó chẳng phải là công ty của cô sao?
Chu Bái Bì(2) đổi tính rồi hả? Vậy mà đồng ý mua cơm hộp cho bọn họ?
(2)Chu Bái Bì: Một tên cường hào ác bá dưới ngòi bút của tác giả Cao Ngọc Bảo, vì thời xưa chưa có đồng hồ nên lấy tiếng gà gáy làm giờ đánh dấu ngày làm việc. Chu Bái Bì vì muốn bóc lột người làm nên nửa đêm giả tiếng gà gáy để gọi người làm dậy lao động. “Bái bì” ở đây còn có nghĩa là lột da.
Chu Bái Bì là ngoại hiệu của tổng giám đốc ở công ty Phạm Lan, tên thật là Chu Bá Bình, nhưng xét thấy hắn làm người quá mức bủn xỉn hà khắc, đối xử với công nhân giống như giá rét mùa đông lạnh thấu xương, cho nên mọi người đều lén gọi hắn là Chu Bái Bì.
Chu Bái Bì có ba quy định bất thành văn.
Một, không được có tình yêu nơi công sở.
Hai, không thuê phụ nữ đã kết hôn.
Ba, không được đặt cơm hộp ở công ty.
Nguyên nhân rất đơn giản, tình yêu công sở sẽ ảnh hưởng hiệu suất công tác, phụ nữ đã kết hôn sẽ xin nghỉ đẻ, đặt cơm hộp sẽ làm bẩn thảm của công ty.
Rất nhanh đã tới tầng 25, Phạm Lam và chàng trai đưa cơm hộp đồng thời xuống thang máy. Em gái lễ tân đối diện thang máy nhìn thấy Phạm Lam, há to miệng.
“Phạm Lam, chị chị chị ——”
Phạm Lam: “Không phải chị đặt cơm hộp đâu nha.”
“Hả?” Em gái lễ tân hơi ngẩn ra: “Cơm hộp gì?”
Phạm Lam quay đầu lại, chàng trai đưa cơm hộp phía sau đã biến mất.
Phạm Lam: “……”
Mẹ nó?!
“Chị đến muộn hai mươi phút! Định bỏ bê công việc hả?” Nhân viên lễ tân nói khẽ: “Em nhớ rõ chị còn một ngày nữa là đủ chuyên cần!”
“Không sao cả.” Phạm Lam nói: “Dù sao chị cũng định từ chức.”
“Hả?!”
Phạm Lam đi vào văn phòng trong tâm trạng sung sướng.
Cách Tử Gian chỉ có hai văn phòng, phòng đơn thuộc về Chu Bái Bì, gian ngoài rộng 300 mét vuông, ngăn cách bởi hơn ba mươi ô vuông, chứa hơn ba mươi người lao động. Lúc này mọi người đều nhìn chằm chằm máy tính, tay gõ bùm bùm vang không ngừng, phảng phất một phòng toàn là người máy.
Đây cũng là quy định của Chu Bái Bì, trong lúc công tác không được châu đầu ghé tai.
Phạm Lam ngồi vào vị trí công tác, mở ra máy tính, đăng nhập QQ(3) làm việc, lên mạng tìm một mẫu đơn từ chức.
(3)QQ: Một mạng xã hội bên Trung Quốc.
Tin tức trên diễn đàn QQ nhảy ra.
‘Phạm Lam, cô đến muộn thật luôn hả?’
‘Không phải tháng nào cô cũng chuyên cần đầy đủ à?’
‘Hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây hả trời?’
Phạm Lam bình tĩnh đánh một chữ.
‘Đúng.’
Câu trả lời của Phạm Lam rất nhanh đã bị một đống lớn lịch sử trò chuyện bao phủ.
‘Hôm nay sắc mặt Chu Bái Bì không tốt, không biết ai sẽ lại xui xẻo.’
‘Nghe nói tiền lương tháng này lại phát chậm nữa.’
‘Ông nội nhà hắn, có thể phát tiền lương đúng hạn không vậy trời?’
‘Mẹ nó tôi không muốn làm nữa.’
‘Tôi cũng thế, chờ tìm được công ty mới tôi sẽ từ chức.’
‘Đúng đúng đúng, nghỉ ngang chắc chắn không được.’
Phạm Lam đang chuẩn bị “nghỉ ngang” đang mở hồ sơ ra, gõ đơn từ chức gọn gàng nhanh chóng “Xét vì lý do cá nhân”, nghĩ ngợi gì đó, lại xóa đi, đổi thành “Không muốn mệt chết, cần phải từ chức!”.
Đóng dấu, ký tên, Phạm Lam cầm đơn từ chức lập, tức đi đến văn phòng Chu Bái Bì.