Tầng 25, văn phòng trung tâm cao ốc Kim Vận, Chu Bái Bì nằm trên mặt đất nửa chết nửa sống, các đồng nghiệp trốn rất xa, thì thầm khe khẽ.
“Vừa nãy Chu Bái Bì bị tẩu hỏa nhập ma hả?”
“Cô tưởng đây là phim võ hiệp chắc? Đây rõ ràng là phim giả tưởng!”
“Rõ ràng là phim ma! Chu Bái Bì gặp quỷ!”
“Vậy……” Mọi người nhìn về phía chàng trai đưa cơm và áo lông hồng: “Bọn họ là người hay quỷ?”
Chàng trai đưa cơm đi quanh Chu Bái Bì một vòng, đá chân Chu Bái Bì, áo lông hồng ngồi xổm xuống quan sát sau một lúc lâu mới đứng lên, vẻ mặt nghiêm trọng.
“A Vĩ, cậu còn mấy hộc pháp lực?”
Chàng trai đưa cơm: “27.”
áo lông hồng: “Tôi chỉ còn 23 hộc.”
Hai người liếc nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía Phạm Lam.
Phạm Lam lui về phía sau nửa bước: “Hai người định làm gì?”
Áo lông hồng: “Thiếu nữ dũng cảm à ——”
Phạm Lam: “Có chuyện gì thì nói đi.”
“Khụ, nhờ cô quan sát thêm một lát,” áo lông hồng nói: “Nhìn xem trên người người này có còn khí đen hay không?”
Phạm Lam nhìn Chu Bái Bì, hắn sớm đã mất đi ý thức, nằm hình chữ X trên mặt đất, hai mắt trắng dã, mồm miệng mở to, trong miệng phát ra tiếng khò khè, giống như đang ngậm một ngụm đờm. Trong cơ thể hắn rất sạch sẽ —— không có chất lỏng màu đỏ, cũng không có khí màu đen —— Phạm Lam đang muốn nói, lại phát hiện có chỗ kỳ lạ.
Bên ngoài làn da Chu Bái Bì xuất hiện khí đen mờ như khói nhang muỗi quẩn quanh trên người hắn. Những khí đen đó không phải từ trên người hắn lan ra, mà là ——
Phạm Lam ngẩng đầu, cô nhìn ánh mắt các đồng nghiệp nhìn Chu Bái Bì, hoảng sợ, chán ghét, oán giận.
Khí đen từ đỉnh đầu bọn họ chui ra, rồi như bị Chu Bái Bì hấp dẫn, tụ tập lại trên người hắn.
Phạm Lam lui ra phía sau hai bước, liếc mắt nhìn chàng trai đưa cơm và áo lông hồng. (Theo dõi nhóm dịch tại facebook: https://www.facebook.com/phongthanteam)
“Đỉnh đầu mọi người toát ra khí đen, sau đó quấn lên người Chu Bái Bì. Giống với khí đen lúc trước,” Phạm Lam nói: “Vậy đó rốt cuộc là cái gì?”
Chàng trai đưa cơm đè thấp vành mũ.
Áo lông hồng lộ ra gương mặt tươi cười, lông mi dài chớp chớp.
Phạm Lam: “……”
Phạm Lam: “Con trai con đứa mà giả vờ dễ thương, thật đáng xấu hổ.”
Chàng trai đưa cơm thở dài: “Gom lại có 50 hộc, cũng đủ dùng Quy Nguyên chú.”
Áo lông hồng hít sâu, cắm đôi tay vào trong tay áo, đứng thẳng lưng: “Thiếu nữ, cô bình tĩnh nghe tôi nói.”
Phạm Lam: “Thứ nhất, giờ tôi rất bình tĩnh. Thứ hai, có chuyện thì nói nhanh đi. Thứ ba, lại gọi tôi là thiếu nữ nữa thì đừng trách tôi trở mặt.”
Áo lông hồng nghẹn ngào: “Vậy, những khí đen đó tức là oán, cô có thể hiểu là oán khí, tức giận, đau lòng vân vân, ngoài ra còn phản ánh tâm trạng xấu.
Phạm Lam: “Năng lượng tiêu cực.”
“Không sai. Lúc oán tụ tập lại rồi ngưng tụ thành hình, tức sẽ hình thành “túy”. “Túy” làm loạn sẽ sinh ra những thứ vừa nãy…… ừm…….”
“Hiện tượng siêu nhiên kỳ quái.”
“Túy có thể bị tiêu diệt, nhưng oán hận lại không thể diệt. Oán hận sinh ra từ trái tim con người, chỉ có thể hóa giải —— cô nghe hiểu chứ?”
“Năng lượng tiêu cực xuất phát từ bên trong, cho nên không thể tiêu diệt hoàn toàn?”
“Đúng là như thế.”
“Thì?”
“Thì ——” áo lông hồng nhỏ giọng nói: “Người này cuối cùng đã làm chuyện gì sai? Đoạt vợ người khác? Giết cha mẹ người khác? Diệt cửu tộc?”
Phạm Lam: “Khất nợ tiền lương, trách móc công nhân nặng nề, ép tăng ca.”
Hai người đối diện: “……”
Phạm Lam: “Sao vậy, cảm thấy kì quái vì loại chuyện nhỏ này mà cũng hình thành túy à?”
“Không,” áo lông hồng nói: “Thật dễ hiểu.”
“May là phát hiện sớm, nếu không hậu quả không thể tưởng tượng nổi.” Chàng trai đưa cơm nói.
Phạm Lam: “……” (Theo dõi nhóm dịch tại facebook: https://www.facebook.com/phongthanteam)
Hiện tại cô thật sự hơi tò mò thân phận của hai người, tại sao lại thấy đồng cảm với tâm trạng khổ sở của bọn họ thế.
Áo lông hồng: “Hiện tại, nhiệm vụ hàng đầu của tôi là hóa giải oán khí.”
Phạm Lam: “Làm thế nào?”
Áo lông hồng giơ di động lên: “Ở đây có thiết lập sổ tay hướng dẫn.”
Trên màn hình điện thoại của hắn là một trang Powerpoint màu xanh lục, trên đó có tiêu đề “Sổ tay cách hóa giải oán khí theo tiêu chuẩn”.
Thứ nhất, tìm được ngọn nguồn của oán hận.
Thứ hai, hóa giải oán hận.
Phạm Lam: “……”
Phạm Lam: Hừ!
“Mở trang tiếp theo.” Chàng trai đưa cơm nhắc nhở.
“A, đúng rồi, vẫn còn trang sau.” Áo lông hồng vuốt màn hình.
‘trang 2’
Thứ ba, lựa chọn phương pháp
1. Tư vấn tâm lý
2. Dùng pháp lực hòa tan
3. Phương pháp hiệu quả khác
Phạm Lam: “Tư vấn tâm lý là gì?”
Chàng trai đưa cơm: “Mời bác sĩ tâm lý loài người tiến hành trị liệu tâm lý cho vật dẫn oán khí, tinh lọc oán khí từ cơ bản. Ưu điểm, tính liên tục tốt, khả năng tái phát thấp. Khuyết điểm, hiệu quả chậm, đắt.”
Áo lông hồng: “Không nên.”
Phạm Lam: “Dùng pháp lực…… hòa tan là cái gì?”
Chàng trai đưa cơm: “Đắt, không được.”
Phạm Lam: “Các phương pháp hiệu quả khác là gì?”
Chàng trai đưa cơm: “Dùng bạo lực. Ưu điểm: Hiệu quả rất nhanh, miễn phí.”
Phạm Lam: “Có thể giải thích một chút được không?”
áo lông hồng: “Để mỗi người đánh người họ Chu này một trận, cho đến khi hóa giải hết oán khí là được.”
Phạm Lam: “Hay đó, làm vậy cũng được.”
Chàng trai đưa cơm và áo lông hồng gật đầu, nâng chân, cất bước, đồng thời lui về phía sau một bước, đẩy Phạm Lam đến phía trước.
Phạm Lam: “Này!”
Chàng trai đưa cơm đè thấp vành nón: “Chuyện của con người, chúng tôi không tiện nhúng tay.”
Áo lông hồng: “Thiếu nữ dũng cảm, cố lên!”
Em gái nhà anh!
Khóe mắt Phạm Lam run rẩy.
“Phạm Lam, cô với hai vị này ——” các đồng nghiệp xông tới: “Nói gì thế?”
“Có phải Chu Bái Bì bị quỷ ám rồi không?”
“Chẳng lẽ là bị người ngoài hành tinh bám vào người?”
“Chẳng lẽ là phong thủy của công ty này không tốt?”
“Khụ khụ, cũng gần như mọi người đoán,” Phạm Lam nhíu mày: “Thật ra giám đốc Chu đã bị tà khí ám lên người.”
“Quả nhiên là vậy!”
“Trời ạ!”
“Quá đáng sợ!”
“Vậy phải làm sao bây giờ? Chúng ta có nên tìm đạo sĩ không?”
“Hay là,” các đồng nghiệp nhìn về phía chàng trai đưa cơm và áo lông hồng: “Nhờ hai vị cao nhân kia hỗ trợ?”
Chàng trai đưa cơm và áo lông hồng nhìn bầu trời rồi nhìn mặt đất.
“Ông đây nhịn mày lâu lắm rồi đấy!”
“Bắt tôi tăng ca tăng ca tăng ca này, tôi đánh chết ông!”
“Lần trước ông mắng tôi là kẻ bất lực, giờ nhìn xem rốt cuộc ai là kẻ bất lực!”
Khung cảnh thật sự là rối tung rối mù nhưng lại vô cùng hài hòa.
Mọi người đánh ước chừng mười mấy phút, cuối cùng cũng mệt mỏi, có người thở phì phì ngồi ở một bên, có người ngồi ngẩn người, có người cười ngây ngô, có người ôm đầu khóc lên.
Khí đen quấn quanh đỉnh đầu bọn họ dần phai nhạt, gần như biến mất, còn có khí đen trên người Chu Bái Bì. (Theo dõi nhóm dịch tại facebook: https://www.facebook.com/phongthanteam)
Oán, đã hóa giải xong.
Phạm Lam nhẹ nhàng thở ra, quay đầu lại: “Này, hai người——”
‘Quy Nguyên chú —— khải!’
Trước mắt Phạm Lam hiện lên một tấm phù chú lớn màu xanh lục, giống như một chiếc lá phát sáng bao trùm toàn bộ không gian. Các đồng nghiệp ngẩng đầu, mơ màng nhìn không trung, mảnh vụn màu phỉ thúy rơi trên đỉnh đầu mọi người, chui vào hốc mắt, thấm vào làn da, hóa thành vô hình.
Chàng trai đưa cơm giơ thẳng điện thoại lên: “Giới chú —— giải!”
Toàn bộ không gian hơi rung lắc, trước mắt Phạm Lam sáng ngời, tựa như có một tầng lá mỏng vô hình được vén lên.
Văn phòng hỗn loạn khôi phục như cũ một cách thần kỳ, dường như trận hỗn loạn vừa rồi vốn chưa từng xảy ra.
“Hôm nay nghỉ đi, về nhà nghỉ ngơi tạm, ngày mai lại đến, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.” Áo lông hồng nhẹ giọng nói.
Mọi người, bao gồm cả Chu Bái Bì cũng chậm rãi đứng lên, thu dọn đồ đạc của mình rồi ngơ ngác ra khỏi văn phòng.
Phạm Lam hiểu rõ.
Thứ gọi là Quy Nguyên chú, chính là ——
“Xóa ký ức.” Phạm Lam nói.
Chàng trai đưa cơm và áo lông hồng đột nhiên quay đầu, trừng mắt nhìn Phạm Lam.
Phạm Lam: “Hả?”
Chàng trai đưa cơm: “Sao cô lại ——”
Hồng áo lông: “Không ……”
Phạm Lam: “Chắc là di chứng do ngày hôm qua sống lại.”
Hai người kia: “Hả?!!”
*
Phạm Lam nằm dài trên ghế công viên ghế, hai tên không biết là giống loài gì ngồi đối diện nhìn chằm chằm cô.
Chàng trai đưa cơm biểu cảm lạnh nhạt, khóe mắt có hơi giật giật.
Áo lông hồng nghiêng đầu, chớp đôi mắt to.
Sau khi Phạm Lam dùng mười phút thuật lại “kỳ ngộ sống lại” đêm qua của cô, hai tên này vẫn luôn vẫn duy trì tư thế này, cứ như nghe được tin tức trời sụp đất nứt gì vậy.
“Các anh nhìn chằm chằm vào tôi không thấy mệt hả?” Phạm Lam hỏi.
“Hôm qua cô thật sự gặp được Hắc Bạch Vô Thường?” Áo lông hồng hỏi.
“Đúng vậy.”
“Giờ vẫn nhớ rõ không?”
“Tôi còn nhớ rõ Bạch Huyên có hai má lúm đồng tiền.”
“Sau khi tỉnh lại cô đã có Thiên Nhãn hả?”
“Nếu ý của anh là có thể nhìn thấy những luồng khí kỳ quái đó thì,” Phạm Lam nói: “Đúng là vậy.”
Biểu cảm của áo lông hồng dường như hơi đau răng.
“A Vĩ, gọi điện thoại cho Lão Bạch.”
Chàng trai đưa cơm: “Em nợ tiền chưa trả.”
Áo lông hồng: “Tôi cũng thế……”
Phạm Lam: “……”
Đột nhiên cảm thấy dấu hiệu của sự nghèo kiết xác.
Áo lông hồng: “Thiếu nữ à ——”
“Tôi tên Phạm Lam,” Phạm Lam đưa điện thoại cho hắn: “Cho anh mượn nè. Nhanh lên.”
“Cảm ơn.” Áo lông hồng trịnh trọng nhận lấy điện thoại của Phạm Lam, ngón trỏ tay phải thon dài toát ra một chùm sáng màu xanh, hắn kết nối điện thoại thành công. (Theo dõi nhóm dịch tại facebook: https://www.facebook.com/phongthanteam)
“Này, Lão Bạch —— đừng tắt máy, là tôi đây.”
“Hôm nay tôi nhìn thấy một thiếu nữ tên là Phạm Lam, cô ấy vẫn còn nhớ ký ức sống lại đêm qua.”
“Được rồi, tôi chờ anh, chúng tôi đang ở ——” Áo lông hồng nhìn mọi nơi: “Ở một công viên, vị trí cụ thể là —— A Vĩ?”
Chàng trai đưa cơm: “Khu Thanh Long, 36.7 độ Xích Bạch.”