Lọc Truyện
Từ ngày 12/7/2024: Metruyenhot sẽ chuyển sang dùng tên miền metruyenhotmoi.com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé!

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

Dương Bách Xuyên cảm thấy thật thần kỳ, hắn. không ngờ gặp nạn trong chuyến đi tiên phủ Thủy Nguyên, nhưng lại gặt hái được một đoạn tình duyên, còn kết hôn và có con với Nguyên Tranh.

Trước sau cộng lại cũng đã hơn một năm.

Hắn cảm khái sự thần kỳ của duyên phận.

Hiện tại ký ức đã được mở phong ấn, đã đến lúc hắn trở về. Tất nhiên hắn sẽ dẫn theo Nguyên Bảo và Nguyên Tranh, không thể bỏ lại chị em họ.

Nguyên Tranh đang mang thai đứa con của hắn, kết quả này là điều năm ngoài dự liệu của hắn, nhưng tên họ Dương nào đó vẫn cực kỳ mừng rỡ.

Hắn có nhiều vợ ít con, ngoại trừ Đoàn Đoàn và Viên Viên, Dương Tinh Phó ra, bây giờ Nguyên Tranh sắp sinh cho hắn đứa con thứ tư, điều này khiến hắn vô cùng vui vẻ.

Dương Bách Xuyên nhìn ánh mắt tò mò của Nguyên Bảo, biết là mình căn giải thích cho cậu ấy...

"A Bảo đã nhìn thấy mọi việc anh rể đã làm rồi ư?" Dương Bách Xuyên nở nụ cười, ra hiệu cho Nguyên Bảo ngồi xuống. 

"Vâng... Nhìn... nhìn thấy” Lần này Nguyên Bảo nói rành rọt hơn rất nhiều. Cậu ấy ngồi cùng Dương Bách Xuyên trên bãi cát, vô cùng tò mò về người anh rể này.

“Nguyên Bảo à, trước đây vì một số nguyên nhân nên anh rể mất trí nhớ... Em cũng thấy đấy, anh không phải là người bình thường, mà nên gọi là người tu chân. Nghe anh nói này, sau này em cũng tu chân cùng anh rể.

Tên họ Dương nào đó nói về bản thân, về tu chân... cho Nguyên Bảo.

Hắn nói khoảng nửa tiếng mới đứng dậy: "Được rồi, chúng ta về thôi, chắc là chị của em lo lắng lắm cho mà coi. Những gì anh rể nói với em, em hãy từ từ tiêu hóa. Yên tâm đi, anh rể sẽ không bỏ mặc em và chị gái đâu..."

"Vâng, em tin, anh rể” Nguyên Bảo nói nhấn từng chữ.

Dương Bách Xuyên mỉm cười xoa đầu cậu ấy Hân nhìn ba người ông cẫn nhãn đắng xa, thở dài một tiếng rồi vung tay lên, mang theo Nguyên Bảo biến mất tại chỗ. Lúc hẳn xuất hiện đã về tới thông Mộng Đảo. 

Sau đó, Dương Bách Xuyên giải thích ngắn gọn cho Nguyên Tranh về cảnh ngộ của ba người ông cằn nhằn. Tất nhiên là tạm thời Dương Bách Xuyên chưa nói ra chuyện tu chân và chuyện hẳn đã khôi phục ký ức, chờ khi nào lo liệu xong tang sự cho ba người ông căn nhãn rồi mới nói cho Nguyên Tranh. Tuy nhiên, Dương Bách Xuyên cũng bắt đầu chuẩn bị về nhà.

Hôm nay tổ chức tang sự.

Buổi tối Buổi tối Dương Bách Xuyên và Nguyên Tranh, Nguyên Bảo đều ở nhà. Sau khi khuyên nhủ và an ủi Nguyên Tranh, Dương Bách Xuyên suy nghĩ nên nói cho Nguyên Tranh biết chuyện mình đã khôi phục ký ức như thế nào.

Nguyên Bảo thì vẫn luôn lắng lặng ngồi cạnh Dương Bách Xuyên, cậu ấy không nói gì nhưng trong đôi mắt long lanh tràn đây ánh sáng.

Dương Bách Xuyên đang băn khoăn không biết nên mở lời thế nào. Hắn nhìn Nguyên Bảo, sau đó gật đầu ra hiệu cho cậu ấy.

Đến bây giờ Nguyên Tranh vẫn chưa biết Nguyên Bảo đã có thể cất tiếng nói chuyện

Nguyên Bảo đón ánh mắt của Dương Bách Xuyên, lập tức hiểu ý. Cậu nhìn chị gái, chậm rãi cất lời: "Chị Nguyên Tranh vốn đang buồn bã vì ông cằn nhằn qua đời, cô ấy bỗng ngẩng phất đầu, sững sờ nhìn em trai Nguyên Bảo: "A Bảo, em.

Cô ấy tin mình không nghe nhầm. Người chồng Bạch Thanh sẽ không gọi cô ấy là chị, trong nhà cũng không có người thứ tư, rõ ràng tiếng chị này là em trai A Bảo gọi....

Nguyên Bảo mỉm cười nói: "Chị không nghe nhầm đâu, bệnh câm điếc của em đã khỏi rồi, là anh rể chữa trị cho em đấy! Anh rể không phải là người bình thường, mà là thần tiên! Anh rế đã khôi phục ký ức rồi chị ạ...."

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhotmoi . Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận