Lọc Truyện
Từ ngày 12/7/2024: Metruyenhot sẽ chuyển sang dùng tên miền metruyenhotmoi.com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé!

Vợ, Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu - Mặc Sơ - Quyền Đế Sâm

"Chị ư?" Cô Mộc Thành trợn tròn mắt nhìn cô ấy. 

Trái lại thì Trịnh Ngạo Tuyết không sợ tuổi của mình bị lộ: "Tôi 28 tuổi, còn 

anh?" 

"Tôi.." Cố Mộc Thành không muốn nói, xét theo tuổi, đúng là cô ấy là chị của anh ta rồi! 

"Hì hì, cho dù anh không nói, tôi cũng tra ra." Trịnh Ngạo Tuyết bảo anh ta: "Đi lấy dao phẫu thuật!" 

Ngay sau đó, có người cầm dao phẫu thuật tới, Cổ Mộc Thành cầm trên tay, dọa cho nghi phạm hét lên: "Tôi nói tôi nói..." 

"Mau nói, bằng không nói chậm thì tôi sẽ làm người thiết một trứng!" Trên tay của Trịnh Ngạo Tuyết cũng đang chơi con dao phẫu thuật, cô ấy hỏi Cố Mộc Thành: "Thiếu đi một trứng, chắc là sẽ không gây trở ngại cho việc nối dõi tông đường đâu nhỉ!" 

Cố Mộc Thành sợ ra một thân mồ hôi: "Chị, tôi biết, tại sao tổng giám đốc Quyền không thích cô rồi?" 

Trịnh Ngạo Tuyết lạnh mặt: "Anh nói cái gì?" 

"Cô quá dũng mãnh! Qủa thật chính là máy bay chiến đầu trong đám nữ hán tử!" Cố Mộc Thành vẫn nói thật: "Mặc Sơ dịu dàng lịch sự, thoải mái hào phóng, thẹn thùng như trăng, là đàn ông thì đều sẽ thích kiểu như cô ấy, cô..." 

Nghi phạm cũng nói theo: "Đúng thế, cảnh sát à, đừng hung dữ quá, nếu không không lấy được chồng đâu! Cô xem luật định tuổi của nước chúng ta, tuổi kết hôn của con gái là 20, cô cũng 20 lại có 8 nữa, vẫn chưa có đối tượng, nhất định phải dịu dàng một chút, bỏ dao xuống!" 

"Câm mồm!" Trịnh Ngạo Tuyết hừ một tiếng, một tay còn lại của cô ấy đã rút súng ra: "Nếu anh không sợ dao, chơi súng thì sao? Một phát súng bắn nát một quả trứng, cái này khá thú vị!" 

Đối với hành vi hung hãn của người phụ này, Cổ Mộc Thành cũng được mở rộng tầm mắt. 

Nhưng mà, chỉ cần cô ấy có thể bức cung ra ai mới là kẻ đứng đằng sau, anh ta cũng không có ý kiến gì. 

Khách sạn, phòng. 

Mặc Sơ ngồi trong lòng Quyền Đế Sâm, chẳng tự nhiên gì cả, đặc biệt là lúc cô giãy giụa cơ thể của mình, cô còn cảm nhận được là người đàn ông này cũng có phản ứng. 

"Cố Mộc Thành là bác sĩ chữa chính của Thanh Du, em vốn định một mình đi tìm hung thủ, anh ta cứ muốn đi cùng em..." Mặc Sơ nói: "Em cũng không phải không muốn nói cho anh biết, chẳng qua em không muốn anh không vui, cho dù người nào bị vu oan giá họa, thì tâm trạng cũng sẽ không tốt!" 

Cô quan tâm tâm trạng của anh! 

Cô quan tâm cảm nhận của anh! 

Cô quan tâm để ý anh! 

Quyền Đế Sâm đối với ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, tất nhiên là có phản ứng. 

Anh nhìn chằm chằm vào cô: "Mặc Sở, thứ nhất, anh hy vọng em hiểu, đối với loại chuyện này, mức độ nguy hiểm ít nhất là cấp hai trở lên, anh không hy vọng em đi giải quyết! Thứ hai, anh rất tức giận, em và Cố Mộc Thành ở cùng nhau, hơn nữa còn là giải quyết chuyện của anh, em đặt chồng em ở chỗ nào ha?" 

Mặc Sơ mở to mắt, cô cắn môi nói: "Em thật chưa có nghĩa tới điểm này, trong lòng em, không có bất cứ người đàn ông nào có thể sánh bằng anh! Em chỉ hy vọng anh không phải phiền não vì một chuyện như này, em muốn giải quyết cho anh, em cũng không sợ nguy hiểm..." 

Quyền Đế Sâm trầm giọng nói: "Anh chỉ nói một lần, sau này nếu vẫn còn xảy ra chuyện tương tự, anh mong là, em có nói cho anh biết đầu tiên!" 

"Được!" Mặc Sơ gật đầu: "Không giận, được không?" 

"ƠI Bà Quyền vẫn có nhân lực, có thể nhìn ra anh đang giận hả?" Quyền Đế Sâm hừ một tiếng. 

Anh biết chuyện này, phản ứng đầu tiên chính là lo lắng cho an nguy của cô, đồ đệ hung dữ như thế, cô nào phải đối thủ của người ta? 

Mặc Sơ bỗng mỉm cười, quả nhiên Trịnh Ngạo Tuyết nói đúng, anh cũng rối loạn, rõ ràng là lo lắng cho cô, thế mà cứ phải bày ra khuôn mặt lạnh lùng tức giận. 

"Em còn dám cười?" Quyền Đế Sâm nhướng mày. 

Được thôi, Mặc Sơ không cười nữa. 

Cô ngả vào anh: "Đế Sâm, liệu Ngạo Tuyết sẽ làm gì Cố Mộc Thành?" 

"Ngạo Tuyết nổi tiếng dũng mãnh!" Quyền Đế Sâm thấy cô vẫn đang lo lắng cho tên nhóc kia, anh cố ý nói ác: "Ai rơi vào tay Ngạo Tuyết, tất cả đều sẽ chỉ còn lại nửa cái mạng!" 

Mặc Sơ: "..." 

Cô ngớ ra một lúc, sắc mặt đã thay đổi, cô lắp bắp nói: "Đế Sâm, anh đừng như vậy... là em muốn đi tìm hung thủ, anh ta không có ý như thế... anh bảo Ngạo Tuyết đừng làm tổn thương anh ta, có được không?" 

Quyền Đế Sâm nhìn đồng hồ: "Bây giờ, có lẽ đã kết thúc rồi." 

"A..." Mặc Sơ vươn tay vung nắm đấm, đánh vào bả vai của Quyền Đế Sâm: "Sao anh có thể như vậy, Cố Mộc Thành cũng không làm sai cái gì, sao anh có thể như vậy..." 

"Em vì anh ta mà

 

Nhấn Mở Bình Luận